Thái Trí Hằng sinh năm
1969 tại Đài Loan. Tốt nghiệp Tiến sĩ ngành Thuỷ Lợi Thuỷ Điện năm 2000. Trong
thời gian học, tự nhận biệt danh là “Thái Đầu Gấu”
Truyện được phát hành trên mạng tháng 3/1998, gây được sự chú ý lớn
Được xuất bản thành sách lần đầu vào tháng 9 năm 1998 ở Đài Loan.
Tháng 7/2000 tái bản ở cả Đài Loan và Đại Lục với số lượng 500.000 bản. Được
giới thanh niên, học sinh sinh viên đón nhận nhiệt liệt.
Tháng 7 năm 2002, được xuất bản dưới dạng truyện tranh.
Được chuyển thể thành phim ở Hồng Kông. Thái Trí Hằng được coi là một trong
những người có công mang lại sức sống và sự chú ý của công luận đến một hình
thức phổ biến văn học thời đại @: gọi là văn học trên mạng.
Nghĩa tiếng Trung của tên truyện là: Lần đầu tiên tiếp xúc thân mật, lần đầu
tiên “chạm” vào người bạn khác giới. Trong truyện này còn có nghĩa là lần đầu
tiên được yêu. Từ sau khi truyện đến với đông đảo bạn đọc. Cụm từ “Lần đầu thân
mật” đã được sử dụng rất phổ biến trên các trang Web, trên báo chí, phát thanh,
truyền hình, trong câu nói cửa miệng của đông đảo thanh niên sinh viên Trung
Quốc.
Quen cô ấy trên mạng. Bắt đầu
thế nào, tôi cũng chẳng rõ nữa. Có lẽ tại một cái plan của tôi. Plan được viết
thế này:
Thật ra đây là bệnh nghề nghiệp. Tôi là nghiên
cứu sinh. Bởi vì muốn lập ra các phương trình số, nên trong đầu đầy ăm ắp những
thứ logic kia. Khi tình trạng của giả thiết không tồn tại thì kết luận có được
chỉ là thứ vứt đi. Tựa như thảo luận xem Thái giám dễ sinh con trai hay con
gái, vô nghĩa. Những thứ linh tinh viết trong Plan chỉ có thể chứng minh rằng,
tôi là con người cực kì khô khan và nhàm chán, và thực tế đúng như vậy. Cho
nên, chẳng tìm được cô nào và thường xuyên ưu sầu, âu cũng thường tình.
Còn cô ấy, là một ngoại lệ. Cô ấy lại mail cho tôi, bảo rằng tôi là một người
rất hay. Hay ư? Sao có thể dùng tính từ này với con người tôi? Như là dùng
Thành Thực để mô tả con người Lý Đăng Huy vậy. Chỉ có thể khiến người khác phì
cười. Tôi e rằng, nếu không phải là cô ấy có chỉ số thông minh hơi thấp, thì
đầu óc phải có vấn đề. Nhưng Nick của cô ấy lại không có vẻ như vậy. Cô ấy là
“Khinh vũ phi dương”, một tên gọi rất Thơ. Nhưng mà Nick trên mạng thì hư hư
thực thực, chân chân giả giả, không biết đâu mà lần. Nói cách khác, khủng long
chẳng bao giờ xưng là khủng long, càng không nhận rằng mình ở trong công viên
Kỷ Jurah, mà thị sẽ tìm mọi cách để mê hoặc bạn, lừa phỉnh bạn. Tôi đã gặp một
vài bạn qua mạng, kết quả là kẻ sau dữ dằn hơn kẻ trước, lần nào cũng phải hãi
hùng rút chạy. Cho nên, những cái Nick mĩ miều sẽ là vũ khí lợi hại để khủng
long săn mồi những gã trai ngây thơ kiểu tôi đây.
Nói đến Khủng long lại gợi đến những kí ức đau thương của tôi. Những người bạn
qua mạng mà tôi gặp, sao ai cũng khủng khiếp. Chắc là tôi có thể tham gia vào
nhóm của Steven Spielberg, giúp họ làm các hiệu ứng kĩ xảo điện ảnh. Gã bạn
cùng phòng tôi, A Thái, cũng có kinh nghiệm như tôi. Nếu gọi những Khủng long
mà chúng tôi gặp là trục X của toạ độ, mức độ sợ hãi gặp phải là trục Y, thì có
thể sử dụng phân tích truy hồi tìm ra một phương trình tuyến tính. Sau đó lại
lấy vi phân theo X, lấy tích phân bất định theo Y, thì có thể rút ra kết luận
“Trên mạng không có em xinh”. Bởi thế, về mặt lí thuyết, trên mạng đầy rẫy
những khủng long là khủng long. Điểm khác biệt chỉ còn là khủng long thuộc loại
ăn thịt hay ăn thực vật mà thôi.
Trước khi giới thiệu “Khinh vũ phi dương”, phải nhắc đến A Thái một chút. Từ
thời gian học đại học, A Thái là anh em với tôi, nhưng tính cách của hai thằng
thì khác nhau trời vực. A Thái cao to đẹp trai, quan trọng hơn nữa, Thái có cái
miệng ăn nói ngon ngọt và trơn tru. Đến mức tôi nghi rằng, chẳng có động vật
thuộc giống cái nào là không chết chìm trong đám nước bọt của cái miệng thao
thao bất tuyệt kia. Tôi khoái gọi Thái là “Lady Killer”, mà phải là loại chuyên
nghiệp. Những tiểu nương tử trận dưới tay của Thái nhiều không kể xiết. Trong
tình trường, Thái trăm đánh trăm thắng. Cậu ta cho rằng mình đã đạt đến cảnh
giới cao nhất trong tình trường, có thể “xuyên qua ngàn hoa, không vương phiến
lá”. Nghe nói trình độ này còn cao hơn Từ Chí Ma “phất tay áo, chẳng vướng theo
một chút mây màu” đến vài bậc. Từ Chí Ma còn phải vung tay để dứt ra khỏi tình
nhi nữ, còn A Thái, thì tay áo cũng…chẳng còn.
Thái thường hay chê tôi quá thật thà, chỉ như tro thuốc pháo trên tình trường.
Cũng chẳng sai. Tôi không cao, chẳng đẹp trai, trên mũi cưỡi một gọng kính cận
thị số lớn, khiến cho mắt tôi hẹp tựa sợi chỉ. Có lần ngồi trong lớp, thầy giáo
bất thần bắt tôi đứng dậy, bởi thầy nghi tôi đang ngủ say, lúc ấy tôi đang say
sưa nghe thầy giảng. Cũng có thể liên quan cả đến tử vi chăng! Từ bé đến lớn,
xung quanh tôi, nếu không là những người đàn ông như phụ nữ, thì cũng là những
phụ nữ như đàn ông. A Thái thường nói. Đàn ông con trai có 4 loại. Loại thứ
nhất là “không làm mà có (ăn)”, tức không cần vác cưa ra đường, tự có cây đổ
xuống. Loại thứ hai gọi là “dễ như trở bàn tay”, tức cũng phải lao động, nhưng
luôn dễ dàng thu hoạch hoa thơm trái ngọt. Loại thứ ba, “chân lấm tay bùn”,
buộc phải hao tâm tổn sức, dùng hết 36 kế mới kiếm được miếng ăn. Còn tôi thuộc
loại thứ tư “ôm cây đợi
thỏ”, chỉ có thể chờ cho cô nào mắt lệch nhìn
nhầm may ra mới nên cơm cháo.
Thực ra A Thái rất có tình anh em, thường thường hay “chuyển hộ khẩu” cho tôi
một vài em. Chỉ buồn rằng tôi không biết cố gắng. Nhưng cũng chẳng trách tôi
được. Chỉ bởi vì tôi đã đọc vài cuốn sách của thánh hiền, hiểu được lễ nghĩa,
liêm sỉ. Mà theo đuổi lễ nghĩa liêm sỉ ắt phạm vào đại kị của binh pháp trong
tình trường. Lấy ví dụ, tôi đi uống cà phê với một cô gái không lấy gì làm gầy
gò, tôi lịch sự mời cô ấy gọi thêm chút gì nữa, nhưng cô ấy nói rằng sợ tăng
cân, tôi bèn rằng, đằng nào sợ cũng chẳng kịp. Năm ngoái đi ăn cơm với một cô
khác. Cô ấy khoe rằng mọi người đều khen cô có “khuôn mặt thiên thần, dáng hình
yêu nữ”. Tôi đã nghiêm túc nhận xét rằng, “bạn của cô nói ngược rồi!”. May thay
lúc ấy chúng tôi chỉ ăn cơm bụi, tôi chỉ bị phi đũa đánh trúng huyệt mỏ ác
trước ngực. Nếu là ăn cơm Tây, tôi nghĩ, chắc sẽ có kẻ từ trần. Qua lần thoát
chết trong đường tơ kẽ tóc ấy, tôi bắt đầu biết thế nào là sự hung dữ của khủng
long. Sau, A Thái đã nghĩ ra một nguyên tắc bỏ chạy, tức nếu gặp riêng bất kì
một bạn gái quen qua mạng nào, cũng phải mang theo máy Call. Chúng tôi sẽ chi
viện cho nhau, để máy rung chuông kịp thời. Nếu gặp loại khủng long ăn thịt,
thì phải nói là “Ký túc xá cháy rồi!”, nếu gặp khủng long ăn cây, chỉ nói “Ký
túc xá có trộm”. Thế nên, kí túc của A Thái có bốn lần báo cháy, sáu lần mất
trộm. Tôi may hơn, chỉ bị trộm năm lần. Vì vậy, cho đến trước khi gặp “Khinh vũ
phi dương”, trái tim tôi thực ra đã được rèn luyện kiên cường, dù có gặp khủng
long, vẫn duy trì tốc độ 72 nhịp/ phút.
A Thái hay nhắc đi nhắc lại, rằng nếu cô ta không để tóc dài, thì sẽ là loại
ngớ ngẩn. Bởi vì khi con gái khiêu vũ chỉ có 2 thứ có thể bay lượn (như nick
của cô ấy: Khinh vũ phi dương), đó là tóc và váy. Mái tóc “phi dương” bay lượn,
đương nhiên là rất đẹp. Nhưng nếu váy mà cũng bay lượn, tức biểu thị cô ấy cố ý
khêu gợi. Nhưng tôi cho rằng cô ấy không như mọi người. Sách viết rằng người
thuộc Hổ Cáp có một trực giác rất nhạy bén, nên tôi rất tin vào giác quan thứ 6
của mình. Còn A Thái, mặc dù anh ta có thể nhìn ngay ra số đo vòng một của các
cô và phán đoán đó là áo trong cỡ A hay cỡ B, hoặc có thể chỉ cần vài ngày để
một cô gái nằm dài trên giường mình, nhưng chưa chắc anh ta đã có thể thực sự
thấu hiểu người ta. Thái còn hay dẫn danh ngôn của Shakespeare:“ Phụ nữ là để
yêu, chứ không phải để hiểu” để chứng minh rằng hiểu được phụ nữ không phải là
điều
kiện để có thể “tiếu ngạo tình trường”. Thực tế,
câu nói này rất có lý. Trước đây tôi đã từng một mình ở chung nhà với 4 cô gái,
khổ không kể xiết. Mọi việc dù rất nhỏ trong cuộc sống, đều phải giúp đỡ họ,
bởi các cô chỉ biết phong hoa tuyết nguyệt, đâu dễ biết dầu muối gạo củi. Để
giữ gìn danh dự cho họ, tối nào tôi cũng phải điểm danh. Nếu tôi có hành động
“quá đà”, người ngoài tất cười tôi “bảo vệ tự ăn cắp”. Nếu tôi giữ gìn lễ
nghĩa, người ta lại bảo tôi hâm, hoặc tặng tôi danh thiếp của bác sĩ chuyên khoa
bài tiết. Tối mùa hè, họ tắm xong, trong tôi lại một trận trời đất giao tranh.
Cái gọi là nhìn thấy mà ăn không được. Ở với họ được 2 năm, tôi chỉ rút ra được
một kết luận, ấy là bất luận một cô gái trong sáng, đáng yêu, dịu dàng, đoan
trang hay liễu yếu đào tơ đến đâu, thì tư thế vén gấu váy đếm lông chân của họ
cũng giống nhau cả. Thậm chí họ còn dám gọi tôi đưa hộ giấy qua khe dưới cửa
buồng vệ sinh.
Đến lúc để Khinh vũ phi dương xuất hiện rồi. Từ khi cô ấy có trục trặc về đầu
óc để có thể viết mail cho tôi bảo rằng tôi rất thú vị, tôi luôn mong thấy cô
ấy online. Nhưng rất tiếc, chúng tôi toàn là đi chệch qua nhau. Vì vậy tôi chỉ
có thể trả lời mail cho cô ấy. Để chứng minh khả năng tiên đoán của cô ấy, tôi
sẽ cố gắng rèn luyện để trở thành một người thú vị. Vì thế tôi gửi mail cho cô
ấy, cô ấy mail trả lời, tôi lại trả lời mail trả lời của cô ấy, cô ấy lại trả
lời thư tôi trả lời cô ấy. Thế là, câu nói “Oán oán tương báo, biết bao giờ kết
thúc” đã linh nghiệm. Mặc dù nói oan gia nên giải, không nên kết, nhưng oán thù
giữa tôi và cô ấy lại ngày một sâu thêm.
Thực ra điều khiến tôi chú ý đến cô ấy, cũng là
một plan của cô ta:
“Tôi múa nhè nhẹ, giữa đám người chen lấn. Ánh
mắt lạ lùng của anh nhìn tôi, ái ngại cũng được, vui thích cũng chẳng sao,
chẳng thể làm bước chân tôi lúng túng. Bởi điều khiến tôi cất điệu múa, không
phải là ánh mắt chú ý của anh, mà bởi sự trẻ trung trong tim tôi.”
Tôi không thể liên hệ một cô gái như vậy với khái niệm khủng long. Nhưng nếu
quả thật cô ấy là khủng long, tôi cũng muốn để khủng long này được bữa no nê.
Ấy là chết dưới miệng khủng long, là quỉ cũng phong lưu. A Thái có lẽ nhìn ra
sự khác lạ của tôi, nên không ngừng khuyên giải. Tình cảm trên mạng, chơi cho
vui thôi, đừng bao
giờ thành thật. Bởi những thứ ảo, chẳng bao giờ
dám phơi bày dưới nắng mặt trời. Hãy để Thượng đế là thượng đế, Caesar là
Caesar. Mạng là mạng, hiện thực là hiện thực. Bởi vì mỗi một người nấp đằng sau
những ID bằng chữ cái tiếng Anh, chưa nói đó là người tốt hay hư, đẹp hay xấu,
đến đó là nam hay nữ cũng chưa chắc, tình yêu tình báo nỗi gì?
Cũng không nên trách A Thái bạc tình và phiến diện. Từ khi anh ta bị bồ đá năm
20 tuổi, anh ta bắt đầu đùa cợt với nữ nhi. Thường nói: kẻ bị rắn cắn một lần,
10 năm trông thấy dây gàu vẫn còn kinh. Thế nên từ sau khi bị rắn cắn, Thái học
được cách lột da rắn, lại còn thích ăn chả rắn. Hơn nữa, những cô bạn quen qua
mạng của Thái lại chẳng thiếu nhưng kẻ đi tìm sự mới lạ trong chốc lát. Có
người mới quen lần đầu đã hỏi ngay: “Chàng có muốn lên giường?”. Thế là đáp:
“Mỹ nhân khó tìm, có thân đã tốt”. Vậy nên trừ khủng long ra, cậu ta thông
thường sẽ trả lời rằng: “chỉ mong nàng có niềm vui, tiểu sinh tôi đâu dám chối
từ”. Bên kia lại hỏi “ Your place or my place?”. Anh ta lại trả lời: “Muốn tha
muốn giết tùy ý nàng, quan trọng là ở với ai, chứ không phải là ở chỗ nào”. A
Thái ghê thật, đến cả những lúc như thế, vẫn còn “chi hồ giả dã” một phen. Ghê
hơn nữa là, thường thì anh ta mang các cô ấy về phòng, đuổi tôi lang thang ra
đầu đường.
Trong một đêm sâu, khổ sở ngồi làm các phương trình, tiếng mèo hoang gọi tình
bên ngòai phòng thí nghiệm vọng vào đứt đoạn. 3 tiếng dài, một tiếng ngắn, chắc
là 3h 15phút sáng. Tôi lên mạng lượn một chút. Thông thường thời điểm này số
người lên mạng là ít nhất, nhưng số kẻ đang chán chường hoặc thiếu vắng khác
giới chiếm nhiều nhất. Nếu gặp được một đôi cô khác người để “nhìn rừng mơ
chống cơn khát”, cũng gọi được là thú vị. A Thái nói rằng, sự phòng vệ của các
cô càng về đêm càng lỏng lẻo, càng dễ để bạn đánh hết bóng.
Đúng lúc này máy tính phát ra tiếng tít tít. Hay quá, có cá cắn câu. Chẳng rõ
cô nào chán đời hận kiếp giữa đám dã thú giống đực đói khát đã chọn tôi làm đối
tượng gửi message. Bất giác tôi không kìm được nước bọt của sự an ủi đầy lên
trong miệng.
Trên màn hình hiện ra:
“Chào Đầu gấu… muộn thế này mà vẫn chưa ngủ à?”
Trời đất ơi… không lẽ nào! Sao lại là Khinh vũ phi dương! Cô bé không biết là
tóc bay hay là váy lượn này.
Vội vàng nuốt ngược nước bọt đang chực rơi ra,
thở sâu vài lần. A Thái lúc này lại không biết đang nằm duỗi trên chiếc giường
nào, để lúc nguy nan thế này chỉ có mình tôi đơn thương độc mã nghênh chiến.
Biết thế, lúc tối đã bảo A Thái ăn chay, không được sát sinh. Làm sao bây giờ?
Với chút tài hài hước hèn mọn và lối ăn nói hơi mang chất ngốc nghếch, làm sao
để hấp dẫn được cô ấy đây?
“Đầu gấu, tôi đang không vui, chẳng ngủ được, anh cũng thế à?”
Trời đất quỉ thần! Tất cả tại A Thái, tự dưng lại bảo tôi lấy nick là Đầu gấu.
Còn bảo nào là “mang vào chỗ chết để hồi sinh”, đặt nick như thế ngược lại sẽ có
tác dụng hấp dẫn các cô gái ngây thơ. Trước đây tôi có nhiều nick, chẳng hạn
“Yêu em ngàn năm”, “Jack tình sâu”, “biệt hiệu của tôi là lãng mạn”, “Cười
Dương Quá chẳng si tình”, v.v… chẳng lẽ không đầy cá tính đó sao? Bây giờ lại
khiến cô ấy gọi tôi là Đầu gấu, nỡ lòng nào!
“Tôi cũng đang không vui… chúng mình hai dấu âm thành một dấu dương nhé!”
Khó khăn lắm mới rặn ra câu này, toát mồ hôi khắp mình. Thực ra tôi cũng không
đến nỗi không vui, chỉ là thuận theo lời của cô ấy. Không nên vừa mới bắt đầu
đã tạo cảm giác trái ngược. Nếu lát nữa cô ấy hỏi tôi vì sao cũng không thấy
vui, tôi có thể trả lời rằng: “Em không vui, làm sao anh vui được!” Mặc dù nghe
có vẻ nịnh bợ, nhưng A Thái vẫn thường nói rằng: “nịnh nọt là điều cơ bản của
tình cảm yêu đương”. Con gái là một loại động vật rất kì lạ, họ tin vào những
gì nghe thấy hơn vào những gì họ nhìn thấy, cho nên làm mười việc chăm sóc gần
gũi an ủi họ chẳng bằng nói một câu êm tai khiến họ
xúc động.
“ Được thôi!... nhưng anh còn chưa chào em đấy!”
Chết thật! hồi hộp tới mức quên luôn cả phép lịch sự cơ bản của loài người. Thế
mà tôi đã từng được gọi là Sách giáo khoa về phẩm hạnh, Trạng nguyên đạo đức
v.v… nhiều danh hiệu trong Khoa. Nếu để các em năm dưới biết điều vừa xảy ra,
tất khiến các em mất đi một đối tượng để tương tư!
“ Cô bé có mái tóc dài tung bay, chào em!”
Trong lòng tôi, chỉ mong rằng cô ấy có mái tóc dài tung bay, chứ không phải là
váy. Thế rồi rất tự nhiên, cảm thấy cô ấy nhất định để tóc dài. Thượng đế phù
hộ cho con, đừng để con đoán nhầm!
“Ối!... Sao anh biết em để tóc dài?”
Bingo! Thế mà tôi lại đoán trúng phóc, tốt quá đi, có thể chứng minh là cô ấy
không bị dở hơi rồi. Tình hình này sao mà khoan khoái quá.
“Tôi không những biết em để tóc dài, tôi còn biết em không thường mặc váy….”
Muốn đánh cược, thì phải đặt lớn một chút, nếu lần này để tôi đóan trúng, chắc
thiên hạ sắp được thái bình đến nơi rồi.
“Ôi again?... ngay cả chuyện bổn cô nương không thích mặc váy mà anh cũng
biết?”
Ông Trời ạ, sao lại ưu ái tôi đến thế? Tôi chẳng qua chỉ thật thà hơn mọi người
chút ít, thành khẩn hơn mọi người chút ít, cũng không nhất thiết phải thưởng
tôi hậu hĩ thế này!
“Anh chỉ nghĩ rằng em có một đôi chân rất đẹp… vì thế không nên để làn váy che
đi những đường nét đẹp ấy…”
Sự huấn luyện đặc biệt của A Thái quả nhiên có tác dụng. Anh ta bảo rằng còn
trai nhất định phải biết nói ngọt. Khi con trai lời ngon tiếng ngọt, kẻ thù lớn
nhất không phải là cái tai của phụ nữ mà chính là cái bao tử của mình. Nếu khi
tôi nói ra những điều nịnh bợ a dua thớ lợ và sống sượng mà không thấy dạ dày
bị chuột rút, thì tôi có thể xuất sư hành đạo được rồi. Nay tôi kể như đã tốt
nghiệp về nước.
“A,…. :) ”
Đây là đặc quyền của các cô trên mạng. Khi họ không biết phải trả lời bạn như
thế nào, bèn dùng “A” hoặc nụ cười “ :)” để cho qua. Đó là một chiêu cao thủ,
không những tỏ ra chấp nhận mà không lộ tì vết, lại vẫn giữ được một thái độ
tựa như chẳng can hệ gì đến cô ấy.
“Đã thấy vui hơn chưa? Tiểu thư Kinh vũ phi dương xinh đẹp?”
Mặc dù rất tò mòvì sao cô ấy không vui, nhưng tuyệt đối không thể hỏi trực tiếp
như vậy. Bởi khi con gái đang buồn, tình cảm rất không ổn định, nếu đơn đao
đánh thẳng mà hỏi trực tiếp ắt làm họ cảm thấy bực bội khó chịu. Ngộ nhỡ cô ta
mới bị làm sao, đánh mất cái gì quí giá, hoặc giả đạp phải cái gì bẩn thỉu,
chắc tôi sẽ bị chửi cho tơi bời. Cho nên, thay đổi cách hỏi sẽ phù hợp với binh
pháp Tôn Tử: “Vu hồi cận kích” và “Dụ định thâm nhập”. Hơn nữa, nể mặt tôi đã
khen cô ấy xinh đẹp, cái gọi là không nể tăng cũng phải nể Phật, nhất định
chẳng đến nỗi cô ấy trở mặt giữa đường!?
“Vâng :)… vui nhiều rồi … Tiên sinh Đầu gấu đáng yêu à”
Đáng yêu ư? Tính từ này, mặc dù không được thoả mãn tôi cho lắm, nhưng còn chấp
nhận được. Nhưng Đầu gấu thì có đáng yêu đến mấy vẫn chỉ là đầu gấu mà thôi.
Ngay mai phải nghĩ ra một cái nick nho nhã hơn mới được.
“Biết em vui lên…. Tôi cũng vui theo rồi đấy… em bảo có lạ không?”
Câu chực sẵn của lúc nãy đã phát huy rồi đây. Rõ là đang nịnh đầm, nhưng vẫn vẻ
như đang tự nhiên vô can. Ấy cái gọi là “Nịnh mà như chẳng nịnh”. Đây còn là
chân quyết của Độc cô cửu kiếm trong “Vô chiêu thắng hữu chiêu”.
“:)…. Đầu gấu, em phải đi ngủ rồi… 10 giờ sáng mai lên mạng nói chuyện với em
nhé?”
Xét phản ứng của cô ấy, chiêu nịnh đầm vừa xong đã sử rất vừa vặn, bất luận về
lực ra đòn hay vị trí tấn công. Ở với A Thái bao lâu nay thật chẳng uổng công.
“Lên rừng xuống biển cũng không chối từ… nữa là lên mạng nói chuyện với em!”
Trời ôi, sao tôi lại đột nhiên có được câu nói sâu sắc đến vậy? Câu này tầm cỡ
vào loại 10 câu hay nhất trên mạng trong năm. Tôi nghĩ, Đường Bá Hổ có mà sống
lại, cũng chỉ đến thế là cùng. Mặc dù nói tôi được sự huấn luyện của A Thái,
nhưng đã là màu xanh có gốc từ lam, mà xanh hơn lam rồi. Càng hiếm hoi bởi khi
gõ cây này, ngón tay chẳng run chút nào. Xem ra tôi cũng có năng khiếu lăn lộn
trong tình trường đây. Tôi thực sự thấy xúc động trước tài năng của chính mình…
“Vâng :), vậy sáng mai gặp lại nhé, Goodnight Đầu gấu”
“Xin được đính chính một chút, phải là sáng nay gặp lại chứ…. Goodnight you
too”
Xuống khỏi mạng, không thể kìm được bắt chước quảng cáo trên T.V gào lên “Trúng
rồi, trúng rồi!” Xem ra thì lần đánh này, có thể đánh hết bóng đây. Tiếng mèo
hoang gọi bạn bên ngoài phòng nghe sao mà rõ thế.
“À á, cho tôi li nước tăng cường, để tôi một đêm không ngã …”
Nghe thấy lời hát cải biên một cách tệ hại từ bài hát của Lưu Đức Hoa, chắc
chắn là A Thái đã về. Xem ra, tối nay lại có cô nào gặp phải tay độc thủ.
A Thái từng nói, không phải anh ta không muốn ổn định, nhưng vì điều kiện của
anh ta xịn quá, trái lại làm cho các cô thấy bất an, cho nên “đâu phải tôi háo
sắc, chỉ vì cực chẳng đã”. Rõ ràng là bao biện, nhưng chắc thằng nào cũng có
cái tính cách đó của Thái, chỉ là ít hay nhiều mà thôi. Có người vì điều kiện
không thể, muốn phong lưu cũng chẳng được.
Tôi kể với A Thái tôi mới gặp được Khinh vũ phi dương.
“Chúc mừng chúc mừng… Hạnh ngộ đến thế… lẽ nào không rượu?”
“Đùa à, sáng mai tôi còn phải dậy sớm đây, uống rượu vào hỏng việc.”
“Cũng đúng, chờ cậu thất tình uống luôn một thể”
“Ôi cha! phảng phất có vẻ anh đang trù ẻo tôi….”
“Việc gì tôi phải phảng phất… Tôi đang trù anh thực sự”
“Horse’s, Nếu không phải nể tình tôi đánh không lại anh, anh đã máu phun ngũ bộ
rồi đó.”
“Đầu gấu ơi, đừng giận, tôi chỉ đang dùng phép hồng thuỷ chặn mãnh thú của
ngành tâm lí học thôi. Khi anh đang tràn trề hi vọng, phải tạt cho anh gáo nước
lạnh, có thế anh mới vững vàng tiến bước, chiếm đất, công thành.”
Thực ra thế cũng đúng, nếu không có gáo nước lạnh ấy, tôi chắc sẽ vì tự đắc mà
hỏng chuyện.
Tôi là người lộn ngược đêm với ngày. Thức dậy lúc 10h sáng đối với tôi có chút
khó khăn.
“A Thái à, sáng mai tôi phải dậy sớm” Nhưng trông cái dáng anh ta, chẳng mong
được đánh thức mất rồi. Tôi đặt hai đồng hồ chuông liền. Một cái để bên giường,
một cái đặt ở góc xa giường nhất. Như thế mới đảm bảo đồng hồ sẽ không đánh
thức một mình ngón tay trỏ của tôi.
“Đầu gấu… sao lại khéo thế này”
Cũng tạm thôi, mặc dù ngủ hơi quá đà, nhưng vẫn đảm bảo online đúng 10h!
“Thật ấy, sao lại khéo đến vậy”
Con gái quả là một động vật kì quặc hết sức. Rõ
ràng đã ước hẹn hẳn hoi, lại làm ra vẻ tình cờ. Hẳn là tiêm nhiễm quá liều tiểu
thuyết của Quỳnh Dao! Họ luôn cho rằng những chàng trai gặp gỡ tình cờ nhờ
duyên phận mới là hoàn hảo. Hơn nữa cái đẹp của con trai lại tỉ lệ thuận với mức
lãng mạn của sự tình cờ.
“Đầu gấu à, anh nói khoác”
“Khoác á! Được, để tôi lấy ví dụ. Chàng trai gặp
trên bãi biển vào mùa hè, nhất định sẽ biết chạy bộ, có khuôn mặt thô tháp,
nước da đồng đúc, đôi mắt sáng tựa biển xanh, và còn có tiếng cười âm vang khoẻ
khoắn. Sau đó, anh ta sẽ vừa gọi tên nữ nhân vật chính, vừa lao về phía cô ấy,
rồi ôm bổng cô ấy, quay ngược chiều kim đồng hồ 3
vòng…”
“Đầu gấu à, anh vẫn nói khoác…..”
“Không thích mùa hè ư? Được, chuyển sang mùa
khác.Người con trai gặp trên đường phố vào mùa thu, nhất định phải có một đôi
kính, phải có dáng vẻ nho nhã học hành, trong tay kẹp một cuốn thơ, tốt nhất là
đang đạp lên thảm lá vàng khô, tiếng lá xào xạc. Miệng lẩm nhẩm những câu thơ
trữ tình lãng mạn, nhẹ nhàng và sâu lắng khi nói với nữ nhân vật chính rằng cô
ấy còn đẹp hơn Thơ.”
“Đầu gấu à, anh vẫn đang nói lung tung….”
“Tôi lung tung? Được, không nói vấn đề thời
gian tình cờ, nói về địa điểm.Tình cờ gặp chàng trai trên núi vắng người. Chàng
trai đó nhất định có mái tóc dài, dáng dấp của một nghệ sĩ, mang theo bộ giá
vẽ, vài tấm toan, tốt nhất là phải có rất nhiều chú chim đang đậu sau lưng anh,
xem anh vẽ. Sau đó, nữ nhân vật chính có thể là cởi bỏ y phục để làm người mẫu
cho hoạ sĩ, hoặc lặng lẽ ngắm nghía sự chuyên tâm của anh ta.”
“Đầu gấu, anh đầu anh bị nóng rồi..”
“Nóng đầu? Được, đổi sang một địa điểm văn
minh “đô thị” hơn. Người con trai tình cờ gặp trong quán Bar, nhất định có bộ
râu đậm, có dáng vẻ lôi thôi chán chường, miệng ngậm thuốc lá, uống rượu mạnh
chứ không phải bia Đài Loan, tốt nhất còn có thêm đôi mắt lạnh lùng. Sau đó, nữ
nhân vật chính bị mấy gã say trêu cợt, còn anh ta, dũng cảm và kịp thời, đánh
đuổi lũ kia.”
“Đầu gấu à, những điều này đều rất lãng mạn”
“Lãng mạn ư? Thưa cô, lãng mạn có thể chỉ tồn
tại trong các tình tiết của tiểu thuyết. Trong cuộc sống hiện thực này, chạy bộ
trên bờ biển có thể dẫm phải mảnh chai, sau đó phải đưa đi cấp cứu. Hoặc có thể
nữ nhân vật chính nặng quá, khiến cơ tay của anh ta bị kéo dãn, bị thương.
Chàng trai đạp trên thảm lá mùa thu có thể đạp phải phân ***, bởi vì trong đống
lá rụng rất hay có phân ***. Phân *** rất không thơm, vì thế có thể anh ta sẽ
không nhẩm thơ nữa, mà nhẩm tam tự kinh. Chàng trai gặp trong núi vắng người,
chim xung quanh sẽ bĩnh lên đầu anh, hoặc khi nữ nhân vật chính thoát y làm
mẫu, anh ta chê mỡ ở eo và mông quá nhiều để rồi bị cô ta tẩn cho một trận. Còn
chàng trai gặp trong quán bar đông đúc, có thể không mang đủ tiền mà phải ở lại
rửa chén, hoặc có thể lúc đánh nhau với người ta bị đánh cho bỏ chạy. Bởi vì
chẳng có lí do gì để người tốt lúc nào cũng đánh thắng.”
“Đầu gấu! Anh có thù hằn gì với lãng mạn không vậy?”
“Có thù với lãng mạn? Đương nhiên là không. Tôi chỉ rút ra một vài kết luận
trên quan điểm của môn thống kê học. Bởi vì những loại hình đàn ông kể trên,
bất kể là loại Tráng kiện, Thư sinh, Nghệ sĩ hay Lôi thôi, đặc điểm chung lớn
nhất giữa họ chính là Cao to chứ không phải Đẹp trai! Có một số tiểu thuyết cố
ý để nhân vật chính không được đẹp trai cho lắm. Nhưng chẳng ai dám để cho nhân
vật chính lùn. Nay vì tôi không cao, nên tôi muốn kháng nghị.”
“Đầu gấu à! … toà huỷ bỏ kháng nghị.”
Tôi thực sự là loại người vô duyên và nhạt nhẽo ở cấp độ cao. Sao tự dưng lại
đi thảo luận về những điều này với cô ấy ở trên mạng. Đã thế lại còn nói một
mạch đến tận trưa.
“Đầu gấu à, anh đói bụng chưa?”
“Ừ nhỉ, thế em thì sao?
“Vâng, đúng là đến giờ ăn trưa rồi. Đầu gấu à….”
“Vậy chúng ta có lẽ phải…..”
“Đầu gấu à, em chỉ hỏi xem, chứ không có ý mời anh ăn cơm đâu”
Tốt thật đấy, tôi không lãng mạn, và em cũng chẳng lãng mạn.