Buổi trưa ăn cơm với A Thái, chúng tôi bàn tán về những điều đã nói với Khinh vũ phi dương sáng nay.

“Cậu đúng là mất trí đến nơi rồi, sao lại cứ nhấn mạnh rằng mình không lãng mạn hử. Đầu cậu có trục trặc!”
A Thái phủ đầu tôi một trận chửi mắng, hơn nữa không dừng được lời.

“Danh dự của tôi, cậu làm ô uế hết cả rồi. Sao có thể phạm vào đại kỵ của binh gia!Tôi… tôi thì… ”

A Thái gắp một cái cánh gà, giận đến mức tay cầm đũa run run. Cánh gà tựa như đang dang rộng muốn bay.

“Đi cưa phải chú ý 3 đại kị. Một nói rằng không lãng mạn, hai nói rằng quá thật thà, ba nói rằng miệng không ngọt. Trong đó, vẫn đề lãng mạn đặt lên hàng đầu. Nghe rõ chưa!”

“Câu nói con trai không hư, con gái không yêu, chắc cậu đã nghe rồi hử?”

“Câu nói này vẫn đang được bàn cãi, sao lại không nghe thấy. Thực ra, con gái đâu có hèn kém đê tiện gì, sao lại cứ phải yêu con trai hư!”

“Ấy là vì con trai hư lại thường lãng mạn… còn con trai tốt lại thường không tâm lí. Cho nên gọi là so sánh hai cái hại để chọn cái đỡ hại hơn. Hiểu chưa hả Đầu gấu?”

Thế này thì tôi đã hiểu.

Thảo nào mà tôi xưa nay vẫn đơn côi lẻ bóng. Còn A Thái thì gặt hái không hết. Khổng tử đã rằng: “ngày được nghe đạo, tối chết cũng thỏa lòng”. Tôi thiết nghĩ, cuối cùng tôi đã có thể yên tâm nhắm mắt.

“Nói cách khác, con gái có thể không ngại chuyện anh không có chiều cao, có thể không để ý rằng anh không đẹp trai, có thể chịu đựng sự thiếu dịu dàng chăm sóc của anh, có thể chấp nhận anh không tinh tế che chở, có thể rộng lượng bởi anh không thông minh, hóm hỉnh, nhưng họ quyết không thể tha thứ việc anh không lãng mạn”

“Vẽ chuyện thế, làm gì đến nỗi”

“Đầu gấu ạ. Rất nhiều con gái phụ nữ đều nặng lòng với vấn đề lãng mạn. Cũng như rất nhiều con trai quá nặng lòng với vấn đề trinh tiết của họ vậy… Đối với con gái, họ không thể hiểu được sao một lớp màng nho nhỏ lại quan trọng đối với cánh đàn ông đến vậy. Cũng như chúng ta không hiểu vì sao mức độ quan trọng của sự lãng mạn đối với họ…”
“Nói linh tinh. Tôi chưa bao giờ nghe ai nói nặng lòng với vấn đề trinh tiết, càng chưa nghe nói nặng lòng với vấn đề lãng mạn”

“Người nặng lòng, thì quan trọng cũng ở chữ nặng mà thôi. Nếu anh hiểu vấn đề thoáng hơn thì đã không gọi là nặng. Đàn ông đương nhiên cũng hiểu vấn đề trinh tiết đôi khi đặt ra một cách vô tri, khôi hài, ích kỉ và thiếu bình đẳng. Nhưng có nhẹ được lòng hay không là một việc, có dám thừa nhận sự tồn tại của tâm lí này trong mình hay không lại là một chuyện khác. Cũng cùng một lẽ ấy, con gái cũng vậy… “

“Những khi trên mạng bàn luận về vấn đề gìn giữ trinh tiết, mọi người đều thấy bọn đàn ông nào mắc mớ nặng nề điều này vừa dốt vừa láo vừa đáng đánh đó thôi.”

“Đầu gấu, cậu biết một chưa biết hai. Khi nói về vấn đề này, nữ giới thường tỏ thái độ phẫn nộ đầy mình, âu là điều dễ hiểu. Nhưng nam giới thì sao? Có bao nhiêu người dám tự nhận mình nặng nề chuyện này trước bàn dân thiên hạ. Hơn nữa, nếu mọi cô gái đều tin rằng nam giới chỉ kết hôn với những người còn trong trắng, để rồi giữ rịt lấy tiết hạnh, thì loại người như tôi còn hoạt động được gì nữa?... Cho nên, xét công tư đôi ngả, chúng ta buộc phải thuyết phục nữ giới tin rằng, tiết hạnh không quan trọng… Bài đầu tiên tôi post lên mạng là lời tuyên ngôn thề quyết khai tử tâm lí nặng nề với tiết hạnh của nữ giới.”

Hóa ra là như vậy. Thảo nào mà mỗi lần ăn lẩu với chúng tôi, A Thái đều bảo rau rất ngon, chúng tôi bèn ăn rau, những anh ta thì toàn là ăn thịt.

“Nói chung, đối với nữ giới, mỗi năm có 5 ngày kỉ niệm lớn. Đó là ngày valentine, ngày Ngưu Lang Chức Nữ, ngày sinh nhật, ngày mồng 8-3 và ngày Nôel. A Thái tôi đã từng dọc ngang trong tình trường ngót chục năm, ít nhiều cũng tới trăm lần thọ địch. Tôi dám mắng con gái là đồ lắm mồm, dám trêu ghẹo họ, dám nhận xét khuôn mặt họ chưa được xinh xắn, dám chê dáng hình chưa thon thả, nhưng tôi tuyệt nhiên không dám quên 5 ngày kỉ niệm này”

A Thái tự châm một điếu thuốc, nói vẻ nghiêm trang
“ Một năm 365 ngày, cậu đối xử tốt với họ suốt 360 ngày, thực ra chẳng bằng trong 5 ngày kia anh làm họ cảm thấy lãng mạn. Thông thường, nữ giới có thể vì biểu hiện tốt đẹp của cậu trong năm ngày này mà sẵn sàng quên đi sự thật cậu đã không quan tâm lắm đến họ trong suốt 360 ngày còn lại. Ngược lại, họ sẽ vì bạn đã thiếu những quan tâm đặc biệt trong năm ngày này để không thèm tin rằng suốt 360 ngày kia cậu đã tận tụy chăm sóc họ.”

Trời ạ, A Thái vẫn chưa hết huyên thuyên.

“Cũng giống như một vận động viên bóng chày… ”

“Thì tôi đã hiểu ra rồi. Nhưng tội lớn đã gây ra, làm sao để vớt vát lại đây?”

“Đừng lo Đầu gấu ạ. Dù sao thì đến lúc, tôi sẽ uống rượu với cậu mà. Cậu đã bao giờ nghĩ rằng, chính vì cậu thường xuyên thất tình nên tửu lượng của cậu đã được luyện đến độ thượng thừa. Nếu xét từ góc độ này, cậu sẽ chẳng thấy buồn nữa đâu. Ấy chính là được cái này phải mất cái khác, hay còn là ông già mất ngựa.”

Dù là nói thế, những "ông già" tôi đây, liệu có còn được bao nhiêu con ngựa để mất chứ?

Buổi tối ở phòng thí nghiệm, lại tiếp tục vật lộn với luận văn.

Kể cũng lạ, tôi nay nhìn những phương trình vi phân quen thuộc nhưng sao mà khó coi thế. Dùng một vài phương trình vi phân đơn giản để mô tả các hiện tượng vật lý của thế giới tự nhiên, ấy chính là khoa học. Thế thì tại sao dùng các ngôi sao trên trời sắp xếp phân chia tổ hợp để giải thích cuộc đời lại bị gọi là mê tín? Khoa học chỉ nên là một phương pháp để giải thích chân lí. Còn những điều chưa thể dùng khoa học để giải thích, đâu chắc đã không phải là chân lí. Tại sao những người học khoa học lại thường hay rơi vào vũng lầy của những lô gic mà mình nắm được?

Cái con mèo hoang đáng ghét. Tại sao lại đúng lúc này kêu lên thứ kêu 3 dài một ngắn thế. Thôi thì lên mạng thôi! Đằng nào thì đầu óc cũng nặng nề rồi, có viết cũng không được cái gì.

“Đầu gấu, cuối cùng thì cũng đợi được anh lên mạng rồi. Chào buổi đêm :) “

Cuối cùng ư? Từ vựng này kì lạ quá. Càng lạ hơn là, tại sao muộn thế này cô ấy vẫn còn ở trên mạng? Chẳng lẽ lại là đang không vui?

“ Ừ, Anh và em tương phùng tại net trong đêm đen… thật là có duyên phận”

Học tập Từ Chí Ma, biết đâu, cô ấy sẽ cảm thấy tôi rất lãng mạn.

“Đầu gấu à, chẳng liên quan gì tới duyên phận đâu. Em chờ anh suốt từ 2 giờ tới bấy giờ đấy”

“Thật á, sao lại phải đợi tôi?”

“Em muốn nói chuyện với anh mà, nếu không em không ngủ được”

“Em mắc phải bệnh thèm bị dọa à? Nếu không bị dọa một trận sẽ không ngủ được chứ gì?”

“ : )”

Lần cười này cố ý để cách hai kí tự xa nhau ra, trông nụ cười rạng rỡ hơn nhiều.
“Đầu gấu, anh tiếp tục chủ đề trưa nay đi… anh nghĩ thế nào về sự tình cờ gặp nhau trên mạng?”
Cho tôi xin… trời ơi, đã tránh không đả động thì lại bị nhắc đến. Trưa nay vừa bị A Thái dợt cho một trận, bây giờ làm sao dám nói đến nữa
“Gặp gỡ qua mạng …rất … rất… rất… lãng mạn….”
Quả nhiên tôi không quen nói dối. Khi cắn rứt lương tâm, cả chữ gõ ra cũng có vẻ run run.

“Đầu gấu, anh nói dối … anh có phải là người lãng mạn đâu!

Thế là hết, sắp sửa đi uống rượu với A Thái rồi đây.

“Đầu gấu à, anh nói đi!.. Em thích nghe anh bịa”
“Đã biết là anh bịa, sao việc gì phải nghe bịa nữa…”

“Cái này gọi là biết không làm được mà vẫn làm, còn gọi là đã biết trong núi có hổ, vẫn đi vào núi đấy.”

Cái tên này, chẳng học hỏi gì khác, lại học tôi cách ăn nói hình ảnh. Nhìn lại chuồng ngựa, chắc tôi chỉ còn một con ngựa này nữa thôi. Vậy làm thế nào đây, báo cáo sự thật hay là lấp lửng qua chuyện? Tôi phân vân quá.

“Đầu gấu, anh sao thế, pc đơ rồi à, hay anh đang ngây người ra đấy?”

“Ừ, tôi đang nghĩ tại sao mặt trời hôm nay lại tròn đến thế?”

“Đầu gấu à, anh không được chuyển đề tài. Em đã phải đợi anh hơn một tiếng đồng hồ đấy!”

Ghê đấy. Nói rất tỉnh. Cái thứ kĩ xảo mà các ông quan Quốc dân đảng hay dùng đã bị phát hiện mất rồi.

“Bây giờ muộn lắm rồi. Làm sao anh nỡ vì mình mà bắt em ngồi nghe anh lê thê không đầu không đũa!”

“Đầu gấu à, chiến thuật kéo dài thời gian không có tác dụng đâu”

Con bài chủ cuối cùng đã hết hiệu nghiệm.

“Thực ra tình cờ quen nhau qua mạng, thực sự là rất lãng mạn. Bởi vì thông thường lãng mạn mang chút vẻ không thật, mà mạng thì không thật. Từ góc độ này, việc gặp nhau qua mạng đã hội được một trong các điều kiện của lãng mạn.”

“Đầu gấu à! Tại sao mạng lại không thật? Những thứ hư cấu thuộc về nhân tố con người chứ đâu phải là mạng, đúng không ạ?”

“Nói là nói vậy, nhưng bởi vì mạng có thể che đậy một cách rất an toàn, cho nên thường sẽ hình thành 3 loại người. Loại thứ nhất, sẽ bộc lộ tính cách thứ cấp của mình. Thông thường, mọi người đều có nhiều loại tính cách. Trong cuộc sống hằng ngày, tính cách chủ yếu của họ được thể hiện ra ngoài. Các tính cách thứ cấp có thể bị ức chế, che đậy, hoặc có thể tự bản thân không ý thức được sự tồn tại của nó. Thế nhưng trên mạng, đối tượng đại diện cho bản thân không còn là con người bằng xương bằng thịt, mà là mấy cái Nickname mà thôi. Những giao tiếp, tiến thoái, ứng xử cần thiết đều được gạt sang một bên. Thế nên gà mọc răng nanh, hoặc cố ý, hoặc vô thức họ bộc lộ tính cách thứ cấp của mình.”

“Thế ấy ạ? Vậy loại người thứ 2 như thế nào?”

“Loại thứ 2, khi lên mạng, họ “biến” thành loại người mà họ mơ ước. Nhân cách là muôn màu muôn vẻ, nhất định có một số hình tượng nào được anh ta tôn thờ hoặc theo đuổi. Nhưng đáng tiếc, những tính cách đấy không nhất định thuộc sở hữu của anh ta. Thế nên anh ta mong muốn trở thành loại người vốn mang tính cách ấy. Và mạng đã mang đến cơ hội này cho anh ta. Lấy ví dụ, người thường ngày lặng lẽ ít nói, trên mạng có thể rất hỏm hỉnh, nói năng rôm rả, còn người hay xấu hổ, yên tĩnh lại có thể trở thành hoạt bát mạnh dạn.”

“Đầu gấu à, anh có đang đoán mò không vậy? … Thế loại người thứ 3 thế nào?”

“Tôi không đóan mò đâu, đây là luận văn thạc sĩ của một ông bạn bên phòng nghiên cứu tâm lý học Đại học Đài Loan nói vậy.

Loại người thứ 3 khi lên mạng, biến thành loại người mà họ “không thể” trở thành. Thượng Đế là nhà đạo diễn, đã chỉ định vai diễn của anh ta trong cuộc đời này, bất kể anh ta có thích hay không. Còn trên mạng thì không có Thượng Đế, nên các vai đều do anh ta tự đạo tự diễn. Vậy nên, rất có thể, anh ta sẽ đóng cái vai mà trong cuộc sống không bao giờ anh có thể làm được. Lấy ví dụ, nếu em là con gái, có thể trên mạng em biến thành con trai, và ngược lại.

Hoặc là, rõ ràng em là khủng long, nhưng trên mạng lại cho mình là tuyệt thế giai nhân. Và ngược lại cũng có.

“Đầu gấu à, thế anh thuộc loại người nào?... Còn em thì sao?”

“Tôi không mong muốn em là loại thứ 3, bởi vì tôi cũng không phải là loại thứ 3. Lại vì trên mạng chiếm nhiều nhất là loại thứ nhất, nên em cũng không thuộc loại này. Bởi vì em khác họ. Và đương nhiên, một người đặc biệt như em nhìn ra anh, dĩ nhiên anh cũng đặc biệt. Có nghĩa là, chúng ta đều thuộc loại thứ hai em ạ.”

“Đầu gấu à, anh quê thật đấy…. Thế nếu mình đều là loại thứ 2 thì xấu hay tốt ?”

“Đây không phải là chuyện tốt hay xấu, mà là nên hay không nên.

Chúng ta nên trở thành loại thứ nhất, chứ không nên trở thành loại thứ 2 hay thứ 3.”

“Tiếp tục khịa đi công tử, tiểu cô nương rửa tai lắng nghe”

“Loại người thứ nhất rất thật. Nếu nhìn từ một góc độ khác, anh ta càng dễ phát hiện những ưu điểm tiềm ẩn của mình. Chẳng hạn nhiều người sau khi viết bài post lên các board, mới phát hiện ra mình có năng khiếu trở thành cây bút lớn. Lại có những người sau khi chửi bới công kích với người khác trên board xong, mời phát hiện ra da mặt mình dày chẳng kém gì mấy ông quan tham. Thế là nhờ có mạng, họ trưởng thành lên thêm.

Loại người thứ 2 kém cỏi nhất

Bởi vì họ chỉ biết trầm trồ những ưu điểm của người khác mà quên đi trân trọng những ưu điểm của bản thân. Nếu mình là quả chanh, thì hãy thử đi thích thú vị chua chua, chứ đừng đi trầm trồ vị ngọt của trái đào mật. Bởi trái đào mật có thể cũng đang trân trọng vị chua của trái chanh.”

“Đầu gấu ơi, cả anh và em đều là chanh rồi. Vậy có phải là 2 kẻ cùng lưu lạc nơi chân trời góc bể không?”

“Chua thì có, lưu lạc chắc không đến nỗi. Hơn nữa hai quả chanh chua gặp được nhau cũng là một sự lãng mạn.”

“Đầu gấu, anh đừng có giả vờ lãng mạn nữa nào! Đúng là anh đang mong muốn trở thành loại người lãng mạn thứ 2”

Ghê thật, có thế mà cô ấy cũng bắt được tôi. Xem ra trái chanh này chua hơn mình rồi.

“Đầu gấu à… my ears will go on … vì vậy đề nghị anh go on….”

“Loại người thứ 3 đáng thương nhất. Bởi vì họ bắt buộc phải biến thành loại người mà họ không thể nào có thể biến thành thì mới tìm thấy được niềm vui. Cho nên cho dù họ tìm được niềm vui hay không, họ cũng không thể tận hưởng được niềm vui ấy. Hơn nữa, lâu dần họ sẽ mắc phải chứng “thần kinh phân liệt internet”. Họ rất dễ tạo dựng rồi trông cậy gửi gắm toàn bộ vui buồn giận nhớ cũng các mối quan hệ với con người vào mạng. Để rồi khi ra khỏi mạng, chẳng còn biết phải làm gì.
“Đầu gấu, anh có thể nói cho em biết, tại sao anh lại là loại người thứ 2 không?”

“Thực ra cũng đơn giản thôi. Chủ yếu là bởi vì tôi rất thường. Tôi không cao không thấp, diện mạo không xấu cũng không điển trai, tính tình không tốt cũng chẳng xấu. Mặc dù tôi đã quen với sự thường thường, nhưng vẫn có lúc lại không cam lòng với cái thường thường ấy. Thế nên mạng là công cụ tốt nhất để tôi trở nên không thường thường.”

“Đầu gấu à… nhưng anh vừa mới nói là anh có chút đặc biệt mà…”

“Bình thường thêm vào một chút đặc biệt thành ra đặc biệt bình thường, cho nên tôi rất hi vọng trở thành loại người khác.”

“Đầu gấu, anh muốn trở thành người như thế nào?”

“Đương nhiên tôi muốn trở thành người như A Thái, lãng mạn và đa tình, hóm hỉnh và sôi nổi, nói chuyện hay. Bởi vì đó là những thứ mà tôi thiếu”

“Đầu gấu à, thế em thì sao?”

“Em ấy à? Anh chẳng biết nữa. Em muốn dang tay múa, muốn đắm mình vào sự trẻ trung, để tuổi trẻ được tung cánh. Nếu đây là một niềm hi vọng mà em không thể thực hiện được, thì chỉ có hai loại khả năng. Một là em sắp sửa già rồi. Hai là ngày tháng của em không còn dài.”

Tôi cho rằng tôi đã nói ẩu rồi, bởi vì cô ấy không send thêm một Message nào lại nữa. Tôi mắng tôi điên dại, sao huyên thuyên những điều như vậy. Mặc dù đây là luận văn thạc sĩ của bạn tôi, những cuộc thi vấn đáp với cô ấy thế là coi như bị đánh trượt rồi. Mọi việc chỉ mới dừng lại ở vòng ngoài.

Hay là đợi thêm một chút, biết đâu máy tính bị đơ.



Có lần, A Thái cũng gặp tình trạng như vậy. Cô bạn trên mạng gửi đến một câu:

“Anh Thái…. Em có hai tháng rồi..”
A Thái vô cùng kinh hãi, mặt tái mét. Thái bảo rằng lúc nào cũng rất cẩn thận, làm sao có thể sơ suất thế được. Chẳng lẽ cái thứ mua một tặng một ở siêu thị chất lượng không tốt? May thay sau đó cô kia lại gửi tiếp:

“Sorry.. pc của em mới bị treo một lúc. Em muốn nói là em có hai tháng rồi chưa gặp anh, nhớ anh nhiều”



Thế nên tôi tiếp tục đợi chờ. Mặc dù là chờ có mấy phút, sao tôi cảm thấy như hàng mấy tiếng đồng hồ trôi qua. Tôi rất muốn xin lỗi, nhưng không biết phải nói thế nào. Cho đến khi cô ấy gửi câu:

“Đầu gấu…Isabel. Chúng mình gặp nhau nhé1”

Không chút do dự, tôi nhẹ nhàng gõ hai phím O, K.

Xuống khỏi mạng mới nhận ra, trời đã sáng. Lần trước chat với cô ấy, quên ăn cơm trưa, lần này hi sinh giấc ngủ. Mối quan hệ có quên ăn, có mất ngủ, có thể gọi là tương đối thân thiết rồi nhỉ!



Mặc dù đã đồng ý là sẽ gặp nhau. Nhưng cả hai chúng tôi đều rất hợp ở điểm cùng không thảo luận chi tiết cho cuộc gặp. Càng hợp hơn ở chỗ, chúng tôi đều online vào 3h 15phút sáng để nói chuyển đến lúc trời sáng. Trò chuyện những gì, tôi cũng không nói rõ ràng được, chỉ biết lúc nào cũng có chuyện để nói với nhau. Nhưng nhất định không phải là những thứ Phong Hoa Tuyết Nguyệt. Cũng không phải chuyện một diễn viên nào đó có hút mỡ ở túi mắt hay xóa nếp nhăn hay không, hay Lâm Chí Dĩnh có tham gia băng nhóm nào không…



Còn vấn đề xưng tên gọi tuổi, A Thái căn dặn tôi đừng bao giờ nhắc đến chuyện họ tên.

“Bởi vì sau khi hỏi họ tên, mình lại phải nhớ. Sau này quen biết nhiều cô, thể nào cũng nhớ nhầm.”

“Thế thì anh làm sao để phân biệt những cô gái đó?”

“Điều một trong sổ tay Tình Thánh viết rằng: bắt buộc phải dùng cùng một cái nick để gọi nhiều cô… Bởi vì điều làm anh thấy hứng thú ở một cô gái không phải là vì tên của cô ấy. Hơn nữa những cô càng xinh đẹp thì càng hay bị người ta hỏi tên. Hỏi nhiều quá làm cô ta chán ngán. Cho nên khi anh mãi không hỏi tên cô ấy, ngược lại cô ấy sẽ chủ động nói với anh!”

“Thế sau khi cô ấy chủ động nói tên cho mình xong thì phải làm thế nào?”

“Good Question…”

A Thái vỗ vai tôi tựa như khen ngợi tôi là đứa thông minh hiếu học.

“Trước hết anh phải khen ngợi cái tên của cô ấy. Có 4 loại tính từ để dùng: đặc biệt, hay, gần gũi và có tính cách. Nếu tên cô ấy là loại chỉ dùng trong tiểu thuyết, thì bảo là rất có tính cách. Nếu tên giống con trai hoặc hơi kì quặc, thì bảo rất đặc biệt. Nếu tên cô ấy rất bình thường, thì bảo là nghe rất hay. Nếu tên rất phổ biến, ở đâu cũng gặp, thì bảo là rất gần gũi. Và anh chẳng cần cố công nhớ tên các cô ấy làm gì. Nếu anh rất khóai cô nào, tự nhiên anh sẽ nhớ được tên. Còn nếu anh không thích họ, thì nhớ làm gì cho mệt.”

“Có chút mơ hồ, không hiểu cho lắm”

“Đầu gấu à, Bởi vì khi con gái gọi điện thoại cho anh, họ rất thích bắt anh đóan xem họ là ai. Điều đó một mặt là để cho vui, nhưng mặt khác, họ cũng muốn thử anh, xem anh có cô nào khác hay không. Nếu ngộ nhỡ anh đoán sai, hoặc là đã quên hoàn toàn thì biết làm thế nào? Vậy nên anh cứ gọi tất bọn họ là “búp bê” hay một cái tên đại loại thế. Cái này gọi là dĩ bất biến ứng vạn biến”



A Thái chìa ra một cuốn mà anh ta gọi là Sổ tay kẻ gặp nạn. Trong đó ghi lại những tiểu nương từng bị Thái chinh phục.

“Đầu gấu, anh xem đây. Những cô trong này đều không có họ tên… Về cơ bản, tôi sắp xếp đặt tên theo chiều cao, cân nặng, số đo các vòng và ngày sinh nhật. Sau đó phân chia theo 5 nhóm cá tính. B là sắc sảo, C là lạnh lùng, H là nhiệt thành, N là ngây thơ, T là dịu dàng. Bên mục ghi chú sẽ ghi thời gian, địa điểm cuả nụ hôn đầu, lại còn sau đó tôi bị mấy cái tát, lại còn thời tiết lúc đó thế nào, cô ấy mặc áo gì và son môi màu gì….”

“Bốc phét quá đi mất, thế này mà cũng chơi được à!”

“Đầu gấu, cho nên tôi mới nói là đạo hạnh của anh còn non. Trên đời này chẳng có cô nào tin rằng anh có thể nhớ những chi tiết của nụ hôn đầu, và không nghĩ rằng có chuyện kì quặc xảy đến với tên mình. Cho dù lúc này anh gọi nhầm tên của cô ấy, cô ấy cũng chỉ nghĩ rằng anh đang đùa, rồi vui vẻ đập vào vai anh mà rằng “anh hư lắm”.



“Đầu gấu, đại trường phu có cương có nhu. Lúc như vậy, anh cứ để họ đánh, rồi nói rằng “ừ, thực sự anh rất hư” và tốt nhất còn bồi thêm “Anh nói thực đấy”. Cô gái sẽ thấy ngạc nhiên, rõ ràng là anh đã tự nhận là anh hư, thế là cô ấy lại cảm thấy anh thành thực và đáng yêu. Làm được như thế, anh sẽ không còn cảm thấy lương tâm bị cắn rứt nữa.”

“Thế à? Tại sao?”

“Vì anh đã nói thật với cô ta. Lại còn nói rõ sự nguy hiểm của mình. Nếu cô ấy muốn là thiêu thân bay vào lửa, thì chỉ là do cô ấy. Khương Tử Nha đâu phải muốn câu cá, nhưng cá lại cắn câu, thì anh làm gì có cách nào khác…. ”

A Thái nói xong chắp hai tay ra điều vô tội.



“Đầu gấu à, anh đừng nghĩ tôi là con người tùy tiện. Ăn mày có luật của ăn mày. Tôi cũng là con người rất có nguyên tắc đấy. Nguyên tắc của tôi là không đến nước đường cùng, tuyệt đối không dối lừa phụ nữ.”

Tôi đang nghe anh sủa linh tinh. Anh mà có nguyên tắc thì Phan Kim Liên là người chung thủy.

“Đầu gấu, tôi lấy một ví dụ cho anh hay: con gái thường thích hỏi một vài vấn đề, trong đó căng nhất là câu “có phải anh còn có cô bạn gái khác không?” hoặc là “ trước đây anh đã có bao nhiêu bạn gái rồi?”

Đúng là hai câu hỏi này đối với A Thái là những nhát rất hiểm. Tôi không tin rằng anh ta không nói dối mà có thể an toàn ra về.

“Đáp án của câu một rất đơn giản. Đương nhiên tôi sẽ nói thật là tôi còn có các cô khác. và tên gọi đều là Búp bê. Bởi vì tôi tòan gọi họ là Búp bê, những cô gái đang hỏi tôi lại tưởng tôi đang nói đến mình. Cho nên, thường phải tỏ ra áy náy mà nói với tôi rằng “xin lỗi, em cứ tưởng…””

“Dễ thế sao! Khó tin!”

“Đương nhiên có những cô cũng rất không vừa, và vẫn không chịu tin. Lúc này, tôi sẽ thề, càng độc càng tốt. Bởi vì tôi nói thật, sợ gì báo ứng.”

“Còn câu hỏi thứ hai, có vẻ khó hơn. Tôi sẽ bảo rằng “Vậy em đoán xem”. Nếu cô ấy không nói gì nữa, cả nhà đều vui. Nếu cô ấy đoán, tôi sẽ nói rằng. Em đã tự nói anh như vậy, anh còn phải nói gì nữa. Nếu may măn thì coi như xong xuôi. Nhưng biết đâu cũng có cô nhiều chuyện hỏi tiếp “Why?”. Tôi sẽ đáp rằng: “ Nghe em kể về thiên tình sử của em, khiến trái tim đang yêu em của anh nặng thêm một phần ganh tị, thêm một phần đau khổ. Anh lẽ nào lại đem sự ganh tị và đau khổ ấy gieo rắc lên người con gái anh đang yêu.” Đến đây nói chung là ổn rồi. Nhưng nếu cô ta vẫn kiên quyết bắt tôi phải nói, tôi chỉ còn: “ Ừ, để anh khai… Tôi lâu nay vẫn nghĩ rằng, trong đời mình đã xuất hiện xxx cô gái. Nhưng đến khi gặp em, anh mới biết rằng những cô kia chưa bao giờ tồn tại.”

“A Thái à, anh làm như thế, có lạm tình quá không?”

“Phi dã phi dã, cái này gọi là đa tình”

“Đa tình và lạm tình khác nhau lắm sao?”

“Đầu gấu à, làm sao mà như nhau được. Đa tình và lạm tình có cùng một chữ tình, nhưng khác nhau ở chữ lạm với chữ đa. Đa là phong phú, tràn trề. Lạm là bừa bãi, lãng phí. Đa chưa chắc đã là lạm, lạm không nhất định phải đa. Cũng giống như người có nhiều tiền không nhất định thích tiêu pha bừa bãi. Còn người tiêu pha bừa bãi không nhất định có nhiều tiền. Nhưng mọi người đều nghĩ rằng người có tiền là người tiêu bừa bãi. Thật ra người nhiều tiền chỉ là có nhiều tiền để tiêu mà thôi. Tiên nhiều hay ít là vấn đề năng lực, những tiêu pha bừa bãi hay không là vấn đề của cá tính. Vì vậy, tôi thuộc loại người giàu có nhưng keo kiệt”

Đùa hơi lạ, kiểu A Thái gọi là keo kiệt thì gọi tôi là gì

“Đầu gấu ạ, đương nhiên là anh keo kiệt hơn cả tôi. Nhưng mà, lí do tại vì anh chẳng có tiền tiêu.”

sh*t! A Thái lợi dụng cơ hội để chơi tôi.

“Đầu gấu ạ. Thực ra nguy hiểm đối với phụ nữ không phải là loại người keo kiệt như tôi, mà là cái loại rõ ràng nghèo xác xơ nhưng lại tỏ vẻ giàu có, tiêu pha lung tung, lại đóng giả làm kẻ giàu có.”

Nếu A Thái mà không tính là loại nguy hiểm, chắc tôi phải là Cục trưởng cục an toàn an ninh quốc gia mất thôi.

“Thôi nhé, tranh thủ học bài chỉ đến đây thôi. Bây giơ tôi có hẹn với C-163-47-33-23-32. Tóm lại là, anh đừng có hỏi tên người ta. Không nghe lời Tình Thánh, thất tình chẳng tại Trời đánh, hiểu chưa hử Đầu gấu?”

A Thái nghêu ngao đi ra khỏi phòng nghiên cứu.

Nể tình A Thái khô môi bỏng họng vì tôi, tôi đành nghe theo lời khuyên của anh ta. Vì thế, tôi vẫn không biết Khinh vũ phi dương tên thật là gì. Còn cô ấy lại cũng giống tôi, chẳng bao giờ hỏi đến tên tôi. Chẳng lẽ lại cũng có một đứa con gái tên là A Thái?

3h15’, đến giờ lên mạng rồi.

“Đầu gấu à, chào anh :) Hôm nay anh có vui không?”

Thực ra cuộc sống của tôi rất đơn giản và máy móc. Cho nên tôi chỉ đặt yêu cầu cho một cuộc sống: chẳng mong lập công, chỉ mong không phải chuộc lỗi. Nên chỉ cần không xảy đến việc gì không may, đối với tôi đã là hạnh phúc rồi.

“Đầu gấu à, anh hôm nay có gì không may không?”

“Hôm nay cũng được. Mấy hôm trước thời tiết không ổn định, dính chút cảm lạnh”

“Thế hôm nay anh đã thấy đỡ chưa… em rất quan tâm muốn biết.”

“Khỏi lâu rồi, trừ đầu còn chút nhức, hơi sốt, hơi ho, chảy chút nước mũi, cổ họng hơi rát, buồn nôn và tiêu chảy.”

“Đầu gấu à, anh thực là đầu gấu. Cuối cùng thì anh đã khỏi chưa?”

“Chỉ cần được nhìn thấy em, chẳng cần thuốc cũng khỏi”

“ : )”

Lại là một nụ cười rạng rỡ. Cô bé này! Tôi đem hết dũng cảm ra để ám chỉ rằng nên bàn chi tiết về việc gặp mặt. Cô ta lại chẳng động đậy gì.

“Thế hôm nay em có vui không? Cô bé Khinh vũ phi dương xinh đẹp?”

Đến lượt tôi hỏi lại. Giao tiếp trên mạng, không nên thủ vai bị tấn công mãi. Nhưng chẳng hiểu sao tôi thấy tối nay, cô ấy có gì đó là lạ.

“Đầu gấu à, thực ra, nói chuyện với anh là việc làm em vui nhất trong ngày.”

Tự dưng dâng lên một câu hớ hênh như vậy. Đột ngột tôi thấy mình đang thở gấp dần. Căng thẳng hồi hộp ư? Có lẽ không phải. Nói chuyện với cô ấy, tôi chỉ thấy thoải mái dễ chịu, chưa bao giờ thấy căng thẳng. Có lẽ là bị xúc động!

Cuối cùng, tôi thấy tôi đã xứng đáng với những cái mụn mọc ra sau bao đêm vì nói chuyện với cô ấy mà thức khuya.

“Đầu gấu à… Nên em sợ là gặp nhau rồi, mình sẽ chẳng bao giờ nói chuyên với nhau khuya như thế này nữa đâu.”

“Cô nương sao nói như vậy?”

“Đầu gấu à, anh ngốc lắm…. có nghĩa là em không hề dễ thương. E rằng anh vì thất vọng mà chết giữa ban ngày.
“Không sao đâu, dẫu sao thì tôi cũng đâu có đẹp trai”

“Đầu gấu à, hai cái đó không như nhau. Anh chưa nghe câu Trai tài gái sắc à. Anh có tài, em cũng phải có sắc…”

“Tôi có cái tài *** mèo lợn gà gì? Em có muốn sống nữa không vậy. Thôi gặp nhau đã rồi tính”

“Đầu gấu à, anh ăn nói hơi thô lỗ. Ít ra em cũng là một thục nữ, cho dù là thục nữ vô duyên”

“Phân *** đâu có thô lỗ. Thô lỗ là ở cái chân nó kìa. Phân *** thì chỉ có mùi thôi”

“Đầu gấu, hình như anh nói năng không được giống người bình thường. Em thực là gặp người không tục”.

“Cần gì phải hình như. Tôi vốn là một kẻ không bình thường”

“Đầu gấu à, anh cho em một lí do để gặp mặt đi”

“Đơn giản, em vì không xinh, nên không mĩ miều. Anh vì ăn nói thô lỗ nên không biết điều. Đều là kẻ mất mặt bên đời, gặp nhau đâu cần đa lễ. Cho nên nhất định phải gặp nhau mới được.”

“Vâng, thế anh chọn thời gian đi : ) ”

“Việc hôm nay chớ để ngày mai. 7 rưỡi tối nay nhé. Địa điểm đến lượt em chọn.”

“Quán McDonald ở phố Đại học. Chỗ đó sáng sủa, anh mới không bị kinh hoảng”

“Được thôi, nhưng em phải ăn cơm trước đi. Tôi không muốn tiền mất tật mang”

“Đầu gấu à, anh đáng bị chửi”

“Làm sao để nhận ra em? Em đừng có mà bắt anh tay trái cầm bông hồng.”
 

Cầm bông hoa để đợi người chưa từng gặp mặt là một điều ngu xuẩn. Rất dễ bị cho leo cây. Nếu không Trương Học Hữu đã chẳng hát rằng tôi đợi đến lúc hoa tàn hết.

“Em đi giày lười bata cà phê, tất cà phê, quần thụng cà phê, áo len cà phê, và đeo ba lô màu cà phê nốt.”

Tới bến! Thua người quyết không thua trận, tôi chẳng chịu kém:

“Tôi đi giày thể thao màu xanh, tất xanh, quần bò xanh, sơ mi dài tay xanh, đeo ba lô xanh”

Trừ ba lô xanh phải đi mượn, những thứ khác tôi đã có đủ.

“Đầu gấu à, anh vẫn thua rồi. Tóc của em còn chọn nhuộm màu cà phê nữa kìa”

“Em đã chọn nhuộm, thì tôi cũng đành chọn mua quần trong màu xanh nữa thôi”

“Này Đầu gấu, anh đừng vô duyên nữa, thua rồi thì phải nhận”

Tôi làm sao mà thua được? Thực sự tôi có bộ quần trong 7 màu, đỏ cam vàng lục lam chàm tím đủ cả. Bởi tôi là loại nghịch ngầm điển hình của Hổ Cáp. Nhìn bên ngòai thì giản dị, bên trong hết sức sặc sỡ. Hơn nữa, nếu có nhỡ không nhớ ra hôm nay là ngày thứ mấy, chỉ cần nhìn màu quần trong là biết ngay.

“Đầu gấu, bây giờ anh đi nghỉ chuẩn bị tinh thần nhé, lát nữa gặp!”

“Nhất định rồi, còn em có chuẩn bị tinh thần không?”

“Đầu gấu à, em không cần đâu, bởi vì em vốn chẳng hề nuôi chút hi vọng nào về ngoại hình của anh mà!”

Horse’s. Trước khi đi còn chiếu tướng tôi một phát.

“Đầu gấu à, em phải đi ngủ sớm một chút. Nếu ngủ không đủ sẽ làm cho em trông rất đáng sợ”
“Em yên tâm đi, nếu trông em rất đáng sợ, đó tuyệt đối không phải vì thiếu ngủ”

Đại trượng phu có thù tất báo, cho nên tôi chiếu lại cho cô ấy một phát.

“Đầu gấu à, thế thì em đi ngủ trước đây, anh cũng ngủ sớm đi”

“Được thôi, chúng mình cùng đi ngủ”

“Đầu gấu, anh lãi gớm nhỉ!”

“Đâu dám đâu dám. Anh nói cùng, là chỉ cùng thời điểm, đâu có nói cùng địa điểm đâu”

“Không linh tinh với anh nữa, thiếu ngủ là kẻ thù của sắc đẹp. Chúc ngủ ngon, Đầu gấu”

Xuống khỏi mạng. Vốn định ngủ một giấc đàng hoàng, những rồi trở đi trở lại, chẳng làm sao ngủ cho ngon. Trong lúc mơ màng, giường như thấy công viên kỉ Jurah, tôi là đứa trẻ bị con khủng long ăn thịt rượt đuổi.

“Ăn trưa thôi, Đầu gấu”

Tiếng A Thái gọi kịp thời cứu tôi thoát chết.

“A Thái à, tối nay tôi hẹn gặp Khinh vũ phi dương, hơi hồi hộp nên không muốn ăn”

“Đầu gấu, thế thì cậu càng cần phải ăn, thì mới có sức mà tháo chạy”

“Đừng đùa nữa A Thái, cho vài lời khuyên đi”

“Đầu gấu, khi thuyền sắp cập bờ, do tác dụng phản lại của sóng nước, sẽ làm cho mũi thuyền vuông góc với bờ”

“Cho nên thế nào?”

“Cho nên gọi là thuyền về tới bến tất sẽ thẳng, lo lắng làm gì hở Đầu gấu”
 

Mặc dù đã có bằng chứng khoa học, nhưng sao tôi vẫn thấy rất hồi hộp.
Xem đồng hồ, sắp đến giờ rồi.

“A Thái, tôi đi đây”

“Nhớ mang theo máy, tôi sẽ yểm trợ”

“Tôi không muốn mang đâu. Bất luận thế nào, tôi muốn nói chuyện đàng hoàng với cô ấy.”

“Ô hô, cậu cứ yên tâm ra đi. Tráng sĩ một đi không trở lại”

“A Thái, anh có thể nói gì đó dễ nghe hơn không?”

“Chuyện nhỏ, chốc nữa tôi đi mua rượu, đợi cậu trở về”

“sh*t! Sao anh biết là tôi nhất định sẽ thất tình?”

“Đầu gấu anh hiểu lầm tôi rồi. Tôi mua rượu để tối này ăn mừng chuyện của anh mà”

Mặc dù biết A Thái lấp lửng, nhưng lúc này chẳng còn tâm trí nào cự nự với hắn.

7 giờ rưỡi tối. Dùng thời điểm này để hẹn người chưa từng gặp thật là hòan hảo. Thông thường lúc này mọi người đều đã ăn cơm, cho nên không cần phải mệt óc nghĩ xem đi đâu để ăn. Nếu không chỉ nguyên việc quyết định xem ăn cái gì cũng đã mất cả nửa tiếng đồng hồ. Hơn nữa, cốt lõi vấn đề là ăn cơm thì phải tiêu hơi nhiều tiền. Đối với kẻ hàn nho như tôi. Chiến tranh không đổ máu rất là quan trọng.

Đã chọn Mc Donald, chốc nữa sẽ vào luôn trong này ngồi cho tiện. Hai cốc Cocacola và một gói khoai tây chiên là coi như xong. Cũng không phải gọi cốc lớn. Hơn nữa còn không phải băn khoăn dáng ăn có phàm tục hay không. Có một lần A Thái ăn cơm Tây với một cô bé. Kết quả là vì hồi hộp, dao kia vừa xuống, miếng thịt bò bay thẳng vào mặt A Thái. Cho nên gặp gỡ lần đầu tốt nhất là không nên ăn cơm. Nếu buộc phải ăn thì đừng có ăn cơm Tây, để ngộ nhỡ hai bên bất đồng ngôn ngữ cũng không đến nỗi nguy hiểm tính mạng.

“Đầu gấu, anh đến sớm thế”

Đúng lúc tôi đang đứng bần thần, có một cô gái vỗ nhẹ vào vai tôi từ phía sau lưng. Mặc dù đã sớm có chuẩn bị tinh thần, những tôi vẫn bị cô gái trước mắt làm cho kinh ngạc. Nếu không phải bộ đồ màu cà phê và gọi tôi là Đầu gấu, tôi sẽ nghĩ rằng cô ấy chỉ hỏi đường.

Cho đến trước hôm nay, tôi cứ ngỡ Mĩ nữ chỉ tồn tại trong phim ảnh, hoặc nếu thấy ngòai đường cũng chỉ là vút qua. Nhưng còn cô ấy, thực sự là rất đẹp.

Có những người đẹp là do quan điểm của người khác. Có người thấy đẹp nhưng người khác thì không. Riêng cô gái này, tôi khẳng định là không ai có thể nói là cô ấy không đẹp.

Tôi không có năng lực văn học cao siêu, nên khi miêu tả một cô gái rất đẹp, chỉ biết dùng những hoa nhường nguyệt thẹn, chim sa cá lặn, quốc sắc thiên hương, nghiêng nước nghiêng thành mà thôi. Chỉ trách tôi học kĩ thuật, luôn hi vọng rằng vẻ đẹp cũng có thể dùng máy để đo và công thức để tính. Nhưng vẻ đẹp vẫn là vẻ đẹp. Vẻ đẹp là cảm tính, chứ không phải lí tính.

Ở Đại học Thành Công, có lưu truyền một câu nói: “Tự cổ hồng nhan đa bạc mệnh, con gái trường này muôn năm tuổi”. Nếu đúng là tuổi thọ của một cô gái tỉ lệ nghịch với nhan sắc, thì Kinh vũ phi dương nhất định rất đoản mệnh.

Một người đẹp thế này, không nên xuất hiện trong cuộc sống như của tôi.

Cũng có thể giống như “vật cực tất phản”. Chính bởi vì tôi bị vẻ đẹp của cô ấy làm cho kinh ngạc cực độ, thành ra tự nhiên tôi thấy rất bình tĩnh.

“Ăn cơm chưa? Mình vào ngồi trong Mc Donald nói chuyện”

“Đầu gấu, anh quả nhiên là căn cơ. Thế này thực sự là một cách tốt để tiết kiệm tiền”

Bị cô ấy chọc ra dụng tâm của tôi, chỉ còn biết cười hiền lành, ra điều vô tội.

Nể tình cô ấy đẹp thế này, tôi đành gọi Cocacola cốc lớn với 2 túi khoai tây chiên.
“Đầu gấu à, lần này anh mời em, lần sau em để anh mời nhé!”

Đùa! Tôi đương nhiên biết là cô ấy đang lợi dụng. Nhưng thấy rất vui vì hai chữ “lần sau”. Sẽ có lần sau! Tôi bất giác cảm thấy phấn chấn vô cùng.

“Đầu gấu, anh có theo đạo không? Em là con chiên Ki tô ngoan đạo, anh không ngại khi em cầu nguyện chứ?”

“Tôi là loại thắp hương khấn vái, cũng không hẳn là theo đạo. Nhưng tôi có thể cầu nguyện cùng em”

“Anh đừng có bắt chước quảng cáo của Lương Vịnh Kỳ nói “Cầu cho thế giới hòa bình” đấy nhé”

“Đương nhiên là không. Tôi muốn cầu nguyện cho 100 đồng trong ví đã hi sinh. Cầu cho linh hồn chúng được cứu rỗi”

“Hi hi, Đầu gấu à, anh đúng là rất keo kiệt”

Lần đầu tiên nghe thấy tiếng cười của cô ấy, trong vắt và giòn tan. Như những miếng khoai tây rán dòn của Mc Donald.

“Đầu gấu, anh nhìn thấy em xong, có bị thất vọng không?”

Gặp được Mĩ nữ còn thất vọng nỗi gì. Nếu không gặp những cô bình thường chắc phải nhảy lầu tự sát.

“Sao em lại nghĩ là tôi sẽ thất vọng?”

“Bởi vì em nói với anh là em không xinh mà. Cho nên anh gặp em xong, nhất định rất thất vọng.”

Hóa ra là cô ấy vòng vo tam quốc, để ám chỉ rằng thật ra cô ấy rất xinh.

“Thế tại sao em lại lừa tôi, rằng em không xinh?”

“Đầu gấu à, em chỉ nói là em không xinh, chứ có nói là em không đẹp đâu”

Cô bé này, ăn nói không ngờ lại có cái giọng của tôi. Chỉ tiếc là cô ấy đẹp quá, nếu không trở thành một Đầu gấu như tôi là chuyện đơn giản.

“Đầu gấu, anh cũng rất nho nhã. Đâu giống như anh mô tả, nhìn không lọt mắt”

Nho nhã? Loại tính từ này rất đa nghĩa. Đối với nhiều cô gái, nho nhã với đần độn không khác nhau bao nhiêu.

Tôi bắt đầu quan sát cô gái xinh đẹp đang ngồi trước mặt. Xinh đẹp thực ra là một tính từ hết sức mơ hồ. Bởi vì xinh đẹp cũng có nhiều kiểu. Có thể lạnh lùng băng giá như Tiểu Long Nữ, có thể thanh *** thoát tục như Hương Hương Công chúa, có thể gai góc bướng bỉnh như Triệu Mẫn, có thể thông minh sắc sảo như Hoàng Dung, có thể trọng tình trọng nghĩa như Nhiệm Doanh Doanh. Còn cô ấy, chẳng giống ai cả. May mà cô ấy không giống ai, nên cô ấy không phải chỉ là một nhân vật trong tiểu thuyết. Cô ấy thuộc về cuộc sống hiện thực.

Lần đầu nhìn thấy cô ấy, tôi đã bị gương mặt ấy đoạt mất 2 hồn, bị giọng nói ấy đoạt mất 6 vía. Chỉ còn lại một hồn một vía cái thằng tôi, không còn kịp nhìn ra cô ấy cao hay thấp nữa. Lúc này, tôi đã có thể quan sát kĩ lưỡng. Cô ấy rất gầy, nhưng không thuộc loại mong manh tránh gió. Da cô ấy trắng… nhưng tôi chưa thấy tuyết bao giờ, nên không thể so sánh kiểu “da trắng như tuyết”. Cô ấy từ đầu đến chân toàn màu cà phê, khiến tôi liên tưởng đến cà phê sữa. Cô ấy tựa như một ly cà phê thơm nồng.

Cô ấy đang ngồi, tôi không thể đoán chiều cao. Nhưng lúc nãy lúc chọn đồ ăn, tôi đã liếc cô ấy một lần. Ánh mắt chếch xuống khoảng 20 độ. 6 con mắt của chúng tôi (tôi bốn con, cô ấy hai) cách nhau khoảng 20 cm. Cho nên tương quan chiều cao giữa tôi và cô ấy vào khoảng Tang20 độ = 7.3. Tôi cao 1m71 vì vậy cô ấy cao khoảng 1m64. Tóc của cô ấy dài quá vai khoảng 10 cm. Mặc dù chưa đến eo, nhưng cũng thuộc loại khá dài. Gượm đã… chẳng phải cô ấy bảo là chọn nhuộm tóc màu cà phê sao? Sao bây giờ đen óng đen ả thế này?

“Tóc em đen thật đấy? Thế chọn nhuộm màu cà phê đâu?”

“Đầu gấu à, chọn nhuộm tức là chỉ chọn vài sợi để nhuộm thôi mà. Em thấy hay hay, nên chỉ chọn vài sợi, gọi là có nhuộm. Anh thấy có đẹp không?”

Cô ấy nhẹ nhàng hất mái tóc về trước ngực rồi chỉ cho tôi xem. Đúng là một chấm cà phê giữa nền đen óng”. Mĩ nữ trước sau đều là mĩ nữ, đến cả động tác dùng tay vờn tóc cũng hết sức duyên dáng.

“Đương nhiên là đẹp rồi. Em mà có gọt trọc đầu vẫn rất xinh đẹp hấp dẫn”

“Hi hi… Đầu gấu à, anh đừng khen em quá, em sẽ kiêu căng.”

Tôi lại nghe thấy tiếng cười của cô ấy. Cổ nhân thường dùng “Hoàng anh xuất cốc”, “chim yến về tổ” để mô tả cái ngọt của âm thanh. Nhưng hai loại tiếng chim kêu này tôi đâu từng nghe, vì vậy mang ra để hình dung giọng của cô ấy ắt là không khoa học. Có lẽ khái niệm “giòn mà không ngấy” của khoai tây trong Mc Donald vẫn thiết thực hơn.

“Vì sao em lại thích màu cà phê?”

“Bởi vì em thích uống cà phê mà. Em thích nhất cà phê Manba”

“Tôi cũng thích uống cà phê, nhưng không biết Manba là cái gì?”

“Cà phê Man Ba tức là cà phê Manderlin trộn lẫn cà phê BaTây, anh ngốc quá”

“Ồ, hóa ra là thế. Vậy cà phê Lamshan trộn với cà phê BaTây sẽ thành Lamba hay cái gì đó đại loại như “Quán bar xanh” ?”

“Hi hi… Đầu gấu à, trước mặt mĩ nữ thế này mà anh vẫn dám gấu. Em không thể không khen ngợi anh dũng cảm”
“Em mặc từ đầu đến chân tòan màu cà phê, không cảm thấy kì quặc sao?”

Đây là nghi hoặc lớn nhất trong tôi. Nếu không biết đáp án nguyên do, chắc tôi sẽ mất ngủ. Chẳng lẽ thích uống cà phê tới mức độ thích mặc tuyền cà phê như vậy? Nếu theo lo gic này, người thích uống nước dưa hấu ép, sẽ mặc tòan màu đỏ, người uống trà sẽ mặc toàn màu xanh lục. Còn người thích nước khoáng thì chẳng phải mặc màu gì sất.

“Đầu gấu à, anh đã nghe đến “Triết học cà phê” bao giờ chưa?”

“Đây là một hệ thống của hàng kinh doanh cà phê, tôi có nghe nói tới”

“Triết học này không phải là triết học kia. Cách ăn mặc của em là một triết học về cà phê. Các hạ có muốn nghe chăng?”

“Xin được dạy bảo, tại hạ xin lắng nghe”

“Cho dù đều là cà phê cả, nhưng kĩ thuật rang khác nhau và vị ngọt, đắng, thơm, chua khác nhau. Tất của em màu sắc rất đậm, tựa như cà phê rang già bằng than, có vị đắng, cháy, không chua. Quần thụng màu nhạt hơn, tựa như hương vị cà phê Mô ca, chua hơn. Áo sợi màu sắc nhạt hơn nữa, tựa như hương vị cà phê Lamshan tinh tế nhẹ nhàng thuần khiết. Còn ba lô của em trong đậm ngòai nhạt, điểm xuyết đồ trang sức, rất giống cà phê Cappuccino, trên bề mặt có sữa tươi, có mùi thơm ngậy, vừa thơm ngọt lại đậm đà mãnh liệt.

Tôi điếng người một lúc, chẳng biết nói gì. Bất giác phải nhìn lại lần nữa cô gái đang ngồi trước mặt. Cho đến trước tối nay, cô ấy chỉ là một du hồn trên mạng lưới internet chằng chịt. Chỉ có ID, không thân xác. Còn giờ đây, cô ấy ngồi trước mặt tôi, rất sống động, cười với tôi, nói với tôi, hé mở nỗi niềm của tôi. Đến tận lúc này, tôi mới có cảm giác mình đang mơ. Có thể, từ lúc gặp cô ấy trước cửa Mc Donald, tôi đã bắt đầu giấc mơ của mình, chỉ là bây giờ tôi mới biết mình đang trong cõi mơ.

“Hi hi… Đầu gấu à, anh lại treo máy rồi à? Anh Idle khá lâu rồi đấy”

Đang chẳng ở trên mạng, treo máy treo móc gì, nhưng tiếng cười của cô ấy đã kéo tôi về hiện thực.

“Tôi đang suy nghĩ tìm một tính từ để tán thưởng sự thông minh sáng láng của em”

“Nịnh bợ cũng không ích gì. Đến lượt anh nói về nguyên nhân mặc màu xanh của anh đi. Nếu không anh phải nhận thua.”

Nhận thua? Đùa! Đầu gấu mỗ không có từ Nhận thua trong từ điển đâu.

Màu xanh thực sự là màu ưa thích của tôi, những nói thế nào bây giờ? Cái triết học cà phê của cô ấy thật tuyệt, xem ra thì chỉ số thông minh của cô ấy không thấp hơn nhan sắc bên ngoài. Cô ấy đã dùng triết học, tôi sẽ dùng lực học để tiếp chiêu!

“Bởi vì tôi học về lực chất lỏng. Còn dòng nước thì thường là có màu xanh. Vì vậy tôi thích màu xanh.”

“Sao nữa hở ngài Đầu gấu, đừng miễn cưỡng quá nhé. Tránh mĩ nữ chẳng xấu mặt nào. Hơn nữa Anh hùng nan quá mĩ nhân quan, cổ nhân nói rồi mà”

Cô ấy cắn nhẹ vào ống hút, nhìn tôi, tựa như đang cười. Chiều này độc quá. Nếu tôi qua được ải này, tức tôi không phải là anh hùng. Còn nếu tôi không qua được, nghiễm nhiên tôi là anh hùng, nhưng chỉ là thứ anh hùng chiến bại. Thôi kệ xác, dù sao tôi cũng chỉ là một … Đầu gấu, đâu có là anh hùng hảo hán gì.

“Cho dù cùng là nước chảy, nhưng thời tiết khác nhau, còn cả lạnh, nóng, nông, nông, sâu, và bẩn cũng khác nhau. Tất của tôi màu đậm nhất, tựa nước biển Thái bình dương, sâu lắng, u uất. Quần bò màu nhạt hơn, lại có vết mài bạc màu, tựa như nước biển bắc cực với những tảng băng trôi, âm lạnh nguy hiểm. Sơ mi có màu nhạt hơn nữa, tựa nước bể bơi trong nhà, trong xanh hiền lành. Còn ba lô của tôi lại trong nhạt ngoài đậm, pha thêm màu lục đậm, giống nước hồ Trình Thanh, trên mặt lác đác những cái quẫy đuôi của cá, lại có thêm bóng liễu rủ xuống ở đôi bờ. Phong cảnh vừa sinh động vừa u tĩnh, trang nghiêm.”


Giờ thì đến lượt cô ấy treo máy. Phát hiện ra cô ấy cũng đang quan sát tôi một cách kĩ lưỡng, bất giác tôi tự hỏi chẳng biết cô ấy có cảm thấy đang nằm mơ không. Nhưng tôi tin rằng dáng vẻ bên ngòai của tôi không đủ để cô ấy cảm thấy đang mơ. Cho dù là cô ấy cùng lúc cũng đang mơ, tôi dám chắc giấc mơ của tôi đẹp hơn nhiều.

“Hi hi, Đầu gấu à, coi như anh đã vượt qua ải”

“Qua ải có thưởng không vậy? Không quà thì tiền thưởng cũng tốt.”

“Đương nhiên là có quà thưởng rồi, anh không thấy là em đang cười với anh à.”

“Quà quí, quà quí, quí quá đi mất, để tôi cũng cười tặng lại em mấy nụ.”

“Đầu gấu à, chỉ mĩ nữ mới có nụ cười khuynh quốc. Còn nếu anh cười, có thể sẽ làm nghiêng li côca trong tay em này.”

“Em học ngoại ngữ, anh thế nào?”

“Tiểu sinh áo vải, thọ giáo ngành Thủy Lợi, điểm số trong khoa xếp loại cao, nhưng chẳng dám cầu vang danh trên mạng….”

“Đầu gấu à, sao anh lại học cách nói của Gia Cát Lượng trong Xuất sư biểu?”

“Tôi ngỡ là nói như vậy mình có vẻ có trình độ hơn”
“Sao lại phải có vẻ, anh thực sự rất có trình độ mà”

Không ngờ cô ấy dám bắt chước khẩu khí của tôi. Cũng là một câu rất khô khan, nhưng nghe cô ấy nói sao khoan khoái lạ.

“Đầu gấu à, em sinh ngày 15 tháng 3, thuộc Song Ngư, còn anh?”

“Tôi sinh ngày 13 tháng 11, thuộc Hổ Cáp, sao lại hỏi cái này?”

“Em muốn biết mình có hợp nhau hay không mà.”

“Trên đời này, không có các chòm sao không hợp, chỉ có những con người không hợp nhau”

“Câu trả lời rất xịn. Mình nâng cốc vì câu nói này đi anh.”

Cô ấy nâng cốc cô ca, bắt chước các nhân vật võ hiệp, làm động tác cạn chén.


Nhìn một cô bé sôi nổi đáng yêu bắt chước đàn ông làm ra vẻ khảng khái quả là thú vị. Tôi cũng nâng cốc chúc mừng, cạn chén. Tôi chạm phải ngón tay cô ấy. Có lẽ vì cô ca, ngón tay cô ấy lạnh đến lạ thường.

Đây là lần đầu tiên tôi chạm vào cô ấy. Sau đó, trong đầu tôi chợt lóe lên ý nghĩ “thân thiết”.

Thân thiết hay thân mật? Mật ngọt hay bí mật? Nếu mỗi trái tim con người là một kho với đầy rẫy bí mật nhưng bị khóa im lìm. Vậy chỉ nếu anh may mắn, thì trong cả cuộc đời mình, anh mới gặp được một đôi người có trong tay chìa khóa để giải phóng những bí mật của lòng mình. Thế nhưng, có những người mà bí mật của chẳng bao giờ được mở ra, suốt cuộc đời.
Và khi tôi chạm phải ngón tay lạnh như băng của cô ấy, tôi bỗng thấy đó là một chiếc chìa khóa. Một chiếc chìa khóa có thể mở cửa trái tim của tôi.

Về đến pḥng nghiên cứu, A Thái ngửi thấy mùi thơm trên người tôi, hỏi phủ đầu:

“Đầu gầu, sao người cậu thơm thế! Không lẽ cậu đă làm một cái “tiếp xúc thân mật” với cô ấy rồi hử?”

Tôi không trả lời, lặng lẽ mở tủ lạnh lấy ra hai chai bia Kỳ Lâm, đưa cho A Thái một chai. Tôi và cậu ta cứ như thế, lặng lẽ uống hết hai chai bia. Uống xong, A Thái vỗ vai tôi rời khỏi pḥng nghiên cứu.

Tôi tắt đèn, để cho màn đêm bao vây
quanh mình. Tôi muốn tưởng tượng ra cảm giác của cô ấy khi ngồi trong bóng tối. Hóa ra, khi người ta ngồi trong bóng tối, điều dễ dàng cảm nhận được nhất chính là sự cô đơn. Cô ấy bây giờ nhất định rất cô đơn, nhưng tôi chia xẻ với cô ấy thế nào đây?

Trong chập chờn mộng mị, tôi dường như nh́n thấy một cánh bướm xinh đẹp, cháy tan thành tro giữa một biển lửa. C̣n vết bớt th́ cứ đỏ rực lên, cuối cùng có màu như máu rồi nuốt chửng cả tôi. Có lẽ tại chai bia. Tôi bỗng nhiên thấy lạnh, cái lạnh cứ xuyên vào tim tôi.

Thời gian càng đến gần 3h 15phút, tim tôi đập càng vội vă. Lên mạng bằng Guest! Tôi là Jht, nếu lên mạng bằng Guest sẽ không có nghĩa là tôi lên mạng. Lên mạng rồi, Query cô ấy xem sao. Quả nhiên cũng không có trên mạng. Tốc độ đập của tim tôi mặc dù rất cao, nhưng nhiệt độ bên trong nó vẫn cứ rất thấp…

Khó khăn lắm mới đợi đến 12giờ. Tôi sung sướng lẫn hồi hộp login bằng nick Jht. Nhưng cô
ấy vẫn không ở trên mạng. Tôi mở list Friend ra xem. Chỉ có một ḿnh Jht đang cô đơn chờ đợi FlyinDance. Tôi thấy một bức mail cô ấy gửi cho tôi.