|
|
Cái
Cýời Của Thánh Nhân
|
Nguyễn Duy Cần
|
Phần Bốn
Mù
Rờ Voi
Xýa kia có một ông
vua ngồi buồn, cho bắt tất cả ngýời mù trong thành ðem về hợp lại một chỗ.
Vua cho ðem ra một con voi, bảo các anh
mù rờ vào, và tả lại cho nghe họ ðã hình dung con voi ra sao?
Sau khi mọi ngýời ðã rờ xong, vua kêu hỏi từng
ngýời. Họ thýa:
- Voi giống nhý cái nồi lớn! (Ðó là những
ngýời rờ trúng cái ðầu)
- Voi giống nhý cây cột tròn! (Ðó là những
ngýời rờ trúng cái chân)
- Voi giống cái chổi! (Ðó là những ngýời rờ
trúng cái ðuôi)
...Mỗi ngýời ðều týởng rằng mình ðã hình dung rõ con voi với
những bộ phận mà họ ðã rờ trúng. Rồi thì không một
ai chịu nhận của ai cả, ðều cho cái thị kiến của mình
là ðúng. Ban ðầu còn cãi nhau, sau chửi nhau
om sòm, và rốt cùng xãn tay ðánh nhau tõi bời...
Nhà vua thấy vậy ôm bụng cýời vang.
Lời bàn:
Quả ðây là một bức trang hí họa tài
tình, vì nó thu hẹp ðýợc một cách ðầy ðủ cả một tấn bi hài kịch của
nhân loại từ xýa ðến nay
|