Bài
thơ t́nh cho những người không đến
được với nhau.
Doanminhhang17681
Chẳng thể nào bay đến
được với nhau
Cho dù ḿnh yêu nhau đến mấy
Ở xa anh lúc nào em cũng thấy
Trong ḷng ḿnh một khoảng trống mênh mang
Hà Nội mùa này đông
cũng sắp sang
Một ḿnh em bơ vơ nơi phố vắng
Một ḿnh em với nỗi buồn thầm lặng
Gió thổi rất nhiều làm sống mũi cay cay
Đừng đến
đông ơi, ḿnh sẽ lạnh lắm thay
Sẽ lạnh lắm v́ anh không bên cạnh
Em thèm một ṿng tay xiết mạnh
Một nụ hôn dài bất tận đến hôm sau
Chẳng bao giờ anh
về với em đâu
Không phải bởi ngăn sông cách núi
Không phải bởi t́nh yêu em tàn lụi
Mà bởi v́ em nhỏ bé mong manh
Mà bởi v́ bầu
trời rất xanh
Bởi những điều em làm sao hiểu nổi
Dù tim em có thiết tha thầm gọi
Th́ bóng h́nh anh vẫn măi ở nơi xa
Trái tim em vẫn chẳng
được vỡ ̣a
Vẫn chẳng được mềm đi trong ṿng tay
xiết chặt
Vẫn chẳng được dập dồn hôn lên môi, lên
mắt
Vẫn chẳng bao giờ được sưởi
ấm bởi anh
Bởi v́ bầu trời
xanh đến là xanh
Bởi những điều em làm sao hiểu nổi
Làn môi em vẫn cháy hồng thầm gọi.
..môi anh...
"Chẳng
thể nào bay đến được với nhau
Cho dù ḿnh yêu nhau đến mấy "
Những câu thơ này thật buồn nhưng thật
đúng tâm trạng của ḿnh lúc này. Một thoáng rùng ḿnh v́
sợ cái cảm giác trống vắng đó. Nhưng
tất cả đều hiện hữu, đều không
thể làng tránh. Anh và em không thể đến
được với nhau v́ anh có những lư do riêng của
anh. Em đành chấp nhận. Bài thơ cứ nối dài
nối dài những cảm xúc mà có người con gái
đang né tránh, đang e ngại.
"Chẳng bao giờ anh về với em đâu
Không phải bởi ngăn sông cách núi
Không phải bởi t́nh yêu em tàn lụi
Mà bởi v́ em nhỏ bé mong manh "
Mặc dù đă đưa ra hết những lư do để
chứng minh rằng sự chia tay là do một nguyên nhân nào
đó bất khả kháng, thế nhưng người con
gái lại tự cho đó là do ḿnh. Câu thơ nghe mà nao ḷng.
Có ai yêu mà không từng một lần cam chịu , hi xinh v́
t́nh yêu của ḿnh nhưng cam chịu v́ " thân em bé
nhỏ" th́ quả thật tội. Và dù sau này, anh có
thế nào đi nữa, em cũng không thể quên đi h́nh
dáng anh, những nụ hôn em trao cho anh khi nào. Cho dù sau này, em
có người thương mới. Có lẽ em cũng không
thể quên đi những ngày hạnh phúc bên anh. Cảm
ơn tác giả đă có bài thơ tuyệt hay.
Nhieu khi nguoi ta khong hieu hay co tinh to ra khong hieu
Dẫu
biết rằng ta chẳng thể đến bên nhau
Như những giấc mơ chẳng ai nỡ quên Buồn
lắm chứ nhưng dành chịu vậy
Bởi ta nhỏ bé,bởi ta tầm thường
Chẳng biết làm sao chẳng biết nên làm thế nào?
ai cũng buồn khi t́nh tan vỡ
Mọi
chuyện rồi cũng qua đi!!
Rồi lá
sẽ úa vàng dưới xanh thẳm trời xanh
Em rồi sẽ khác xưa và anh cũng thế
Hạnh phúc là con đường ta đi hoài chẳng
hết
Anh ngă ở chặng đầu bởi không thật ḷng yêu.
Chợt
một ngày em nhận ra
Anh chẳng phải là tất cả
Giữa bộn bề hối hả
C̣n nhiuề điều em quên
Em quên
mất những phút b́nh yên
Bên bạn bè mà không cần nước măt''
Quên những thang'' ngày miệt mài bên bàn học
Một tương lai phía trước đang chờ
Anh! Có ngốc nhgếch quá không khi người con gái yêu
Cứ khắc khoải , đợi chờ rồi mong
nhớ
Hạnh phúc đâu có phải chỉ là yêu !
Em trở
về lại là chinh'' em thôi
Vơi'' những trăn trở đời thường ai
chẳng có
Dù lúc kho'' khăn chẳng c̣n ai nâng đỡ
Anh măi là anh_niềm hạnh phúc thứ 2
Co khi nao
tren duong doi tap nap
Ta lai vo tinh di luot qua nhau
Mat lo dang vo tinh ta de mat
Mot tam hon ta da doi tu lau...
Co khi cung
khong vo tinh ma co nhung ly do rieng. Bai tho cua ban chac dung voi tam trang
cua nhieu nguoi. Tuy buon nhung hay va that la tham thia. Cam on ban nhieu.
Em cứ khóc, cuộc t́nh
rồi cũng nhạt
Em cứ buồn, rồi cũng phải chia ly
Níu làm chi, kéo nữa mà chi
Tự cuộc t́nh đă không tṛn nguyên vẹn,
Em với anh hai ṿng bán nguyệt,
Ghép với nhau cũng chưa đủ vầng trăng
Phải không em, lệ t́nh
đầu quá mặn
Nhưng nước mắt nào cũng chẳng đọng
được lâu
Khi xa nhau rồi nhớ về nhau
Em sẽ cười vu vơ và chỉ thế.
Em sẽ cho rằng chỉ là thời non trẻ,
Em sẽ nghĩ rằng anh cũng dễ dàng quên.
11h37. 10/04/04- datinall
Ta là
ai hay ai là ta?
tại sao
lại không thể đến với nhau được
nhỉ
anh không phải là không yêu em
em không phải không thích anh
cớ sao
cớ sao .......... ta lại xa nhau
anh kô bao giờ nói
em kô bao giờ hỏi
và thế là......... ta xa nhau
Một hôm
nào đó em chợt nhận ra
Rằng chúng ḿnh không c̣n chung lối bước
V́ đâu nhỉ ta xa nhau xa măi
Anh và em
Hai nửa cuối con đường
Anh
rừng thẳm vươn ḿnh lên non biếc
Em biển dài trông ngóng bước chân côi
Đời dâu bể xoay bàn chân ta bước
Đến bao giờ???
Được sánh bước chung đôỉ
Rừng và
biển vẫn muôn đời là thế
Dẫu thật gần nhưng cũng rất xa xôi
Rừng xanh thẳm dẫu ngàn năm dâu bể
Biển mặn nồng dẫu phải khóc chia phôi