Một chút trong cuộc đời
Một chút những viên đá nhỏ có thể tạo thành
một ngọn núi lớn.
Một chút những bước chân có thể đạt đến
ngàn dặm.
Một chút hành động của tình yêu thương và
lòng khoan dung cho thế giới những nụ cười tươi tắn nhất.
Một chút lời an ủi có thể làm dịu bớt những
đau đớn to tát.
Một chút ôm siết ân cần có thể làm khô đi
những giọt nước mắt.
Một chút ánh sáng từ những ngọn nến có thể
làm cho đêm không còn tối nữa.
Một chút ký ức, kỷ niệm có thể hữu ích cho nhiều nǎm sau.
Một chút những giấc mơ có thể dẫn đường cho
những công việc vĩ đại.
Một chút khát vọng chiến thắng có thể mang
đến thành công.
Đó là những cái
"một chút" nhỏ bé có thể mang đến niềm vui hạnh phúc lớn nhất cho
cuộc sống của chúng ta.
Và bây giờ chúng
mình sẽ cùng gặp những ai đã trao tặng cho chúng mình những cái một chút trong
cuộc đời để nói với họ rằng: "Cảm ơn bạn vì tất cả những một chút mà bạn
đã giúp đỡ cho tôi".
3 điều giá trị
* Ba điều trong đời một khi đã đi qua không thể lấy lại được:
- Thời gian
- Lời nói
- Cơ hội
* Ba điều trong đời không được đánh mất:
- Sự thanh thản
- Hy vọng
- Lòng trung thực
* Ba thứ có giá trị nhất trong đời:
- Tình yêu
- Lòng tự tin
- Bạn bè
* Ba thứ trong đời không bao giờ bền vững được:
- Giấc mơ
- Thành công
- Tài sản
* Ba điều làm nên giá trị một con người:
- Siêng năng
- Chân thành
- Thành đạt
* Ba điều trong đời làm hỏng một con người:
- Rượu
- Lòng tự cao.
- Sự giận dữ.
Dễ và Khó
Dễ là khi bạn có
một chỗ trong sổ địa chỉ của một người, nhưng khó là khi bạn tìm được một chỗ
trong trái tim của người đó.
Dễ là khi đánh giá
lỗi lầm của người khác, nhưng khó là khi nhận ra sai lầm của chính mình.
Dễ là khi nói mà
không suy nghĩ, nhưng khó là khi biết kiểm soát những lời nói của mình.
Dễ là khi làm tổn
thương một người mà bạn yêu thương, nhưng khó là khi hàn gắn vết thương đó.
Dễ là khi tha thứ
cho người khác, nhưng khó là khi làm cho người khác tha thứ cho mình.
Dễ là khi đặt ra
các nguyên tắc, nhưng khó là khi làm theo chúng.
Dễ là khi nằm mơ
hàng đêm, nhưng khó là khi chiến đấu vì một ước mơ.
Dễ là khi thể hiện
chiến thắng, nhưng khó là khi nhìn nhận một thất bại.
Dễ là khi vấp phải
một hòn đá và ngã, nhưng khó là khi đứng dậy và đi tiếp.
Dễ là khi hứa một
điều với ai đó, nhưng khó là khi hoàn thành lời hứa đó.
Dễ là khi chúng ta
nói rằng chúng ta yêu thương, nhưng khó là khi làm cho người khác cảm thấy như
thế hàng ngày.
Dễ là khi phê bình
người khác, nhưng khó là khi cải thiện chính bản thân mình.
Dễ là khi để xảy ra
sai lầm, nhưng khó là khi học từ những sai lầm đó.
Dễ là khi buồn bực
vì một điều gì đó mất đi, nhưng khó là khi quan tâm đủ đến điều đó để đừng làm
mất.
Dễ là khi nghĩ về
một việc, nhưng khó là khi ngừng suy nghĩ và bắt đầu hành động.
Dễ là khi nghĩ xấu
về người khác, nhưng khó là khi cho họ niềm tin.
Dễ là khi nhận,
nhưng khó là khi cho.
Dễ là khi đọc những
điều này, nhưng khó là khi bạn thực hiện nó.
Nếu cơ hội mãi
không gõ cửa, bạn phải xem mình đã xây một cánh cửa chưa đã. ....
Bài ngữ pháp cho bạn trẻ
Hãy
sống ở thể chủ động, tránh xa thể thụ động. Nghĩ nhiều đến những gì mà bạn có
khả năng làm được hơn là những gì có thể xảy đến cho bạn.
Hãy sống ở cách khách quan. Hãy quan tâm đến thực tế cuộc
sống đúng với những gì đang thật sự diễn ra, hơn là mong muốn chuyện đời sẽ xảy
ra như bạn mơ ước.
Hãy sống ở thì hiện tại, can đảm trực diện đối đầu với
công việc ngày hôm nay. Không luyến tiếc quá khứ, cũng đừng lo lắng vớ vẩn đến
tương lai.
Hãy sống ở ngôi thứ nhất, nghiêm khắc tự kiểm điểm mình
hơn là đi bới móc những sai sót, lỗi lầm của thiên hạ.
Hãy sống ở số ít, lắng nghe lời phê bình xuất phát từ
lương tâm mình hơn là thích thú với những lời tán thưởng của đám đông.
Và nếu như phải chọn một động từ thì hãy chọn lấy động từ yêu thương.
Yesterday is History, Tomorrow is Mystery, Today is a gift,
That's why it's called Present.
Cầu mong
- Cầu
mong bạn sẽ tìm được sự thanh thản và yên bình trong một thế giới có nhiều điều
mà bạn không thể hiểu được.
- Cầu mong nỗi đau mà bạn chịu đựng
cũng như những xung đột mà bạn từng trải qua sẽ trao cho bạn sức mạnh để bạn
vươn lên, đối diện những thử thách với lòng dũng cảm và sự lạc quan. Bạn hãy
luôn biết rằng có một người nào đó hiểu và yêu bạn, người đó luôn ở cạnh bạn
ngay cả khi bạn cảm thấy cô độc nhất.
- Cầu mong bạn sẽ khám phá sâu sắc
lòng tốt của người khác để tin tưởng vào một thế giới yên bình.
- Cầu mong một lời tử tế, một cử chỉ
làm yên lòng, một nụ cười nồng ấm sẽ được tặng cho bạn hằng ngày.
Và, cầu mong, bạn hãy trao tặng những
món quà như vậy cho người khác ngay khi bạn nhận được chúng. Hãy nhớ, mặt trời
vẫn chiếu sáng khi cơn bão có vẻ như kéo dài vô tận. Bạn hãy hiểu rằng một
người yêu thương bạn thật sự là khi họ không ở bên cạnh nhưng bạn vẫn cảm nhận
được tình yêu và sự quan tâm của người ấy.
Hãy nhớ rằng trong cuộc sống những va
chạm và đau khổ mà bạn gặp phải sẽ ít hơn nhiều so với những ước mơ và hạnh
phúc mà bạn sẽ có.
- Cầu mong những điều mà bạn cảm thấy
là khiếm khuyết trong hiện tại sẽ trở thành thế mạnh của bạn trong tương lai.Cầu
mong bạn nhìn thấy tương lai của bạn như là một người đầy đủ sự hứa hẹn và
những khả năng.
- Cầu mong bạn tìm thấy đầy đủ sức
mạnh tinh thần để tự quyết định trong những tình huống tệ hại mà không bị bất
cứ một người nào phán xử vì kết quả đó.
- Cầu mong bạn luôn luôn cảm thấy được
yêu thương
Đừng
* Ðừng nên thờ ơ với những gì đã quá quen thuộc với
bạn. Hãy giữ chắc lấy chúng như những gì quan trọng nhất, vì sẽ có lúc bạn cảm
thấy tiếc nuối khi những điều thân thuộc ấy mất đi.
* Ðừng hạ thấp
giá trị của mình bằng cách so sánh bản thân mình với người khác. Mỗi chúng ta
là một con người khác nhau và đều có những giá trị khác nhau.
* Ðừng mãi mê
theo đuổi những mục tiêu mà người khác cho là quan trọng, vì chỉ có bạn mới
hiểu rõ những mục tiêu nào là tốt cho mình.
* Ðừng ngại
học hỏi. Kiến thức là một tài sản vô hình và sẽ là hành trang vô giá theo bạn
suốt cuộc đời.
* Ðừng ngại
mạo hiểm để làm những điều tốt. Ít nhất bạn cũng học được cách sống dũng cảm
với những lần mạo hiểm.
* Ðừng nên phí
phạm thời gian hoặc những lời nói thiếu suy nghĩ. Cả hai thứ ấy một khi đã qua
đi hay thốt ra thì không thể nào bắt lại được.
* Đừng để cuộc
sống đi qua mắt bạn chỉ vì bạn đang sống trong quá khứ hay tương lai. bằng cách
sống cuộc sống của mình ngày hôm nay, vào lúc này, bạn đang sống tất cả mọi
ngày trong cuộc đời.
* Đừng quên hy
vọng, sự hy vọng cho bạn sức mạnh để tồn tại ngay khi bạn đang bị bỏ rơi.
* Đừng đánh
mất niềm tin vào bản thân mình, chỉ cần tin là mình có thể làm được và bạn lại
có lý do để cố gắng thực hiện điều đó.
* Đừng lấy của
cải vật chất để đo lường thành công hay thất bại, chính tâm hồn của mỗi con
người mới xác định được mức độ " giàu có" trong cuộc sống của mình.
* Đừng để
những khó khăn đánh gục bạn, hãy kiên nhẫn rồi bạn sẽ vượt qua.
* Đừng do dự
khi đón nhận sự giúp đỡ, tất cả chúng ta đều cần được giúp đỡ ở bất kỳ khoảng
thời gian nào trong cuộc đời.
* Đừng chạy
trốn mà hãy tìm đến tình yêu, đó là niềm hạnh phúc nhất của bạn.
* Đừng chờ đợi
những gì bạn muốn mà hãy đi tìm kiếm chúng.
* Đừng từ chối
nếu bạn vẫn còn cái để cho.
* Đừng ngần
ngại thừa nhận rằng bạn chưa hoàn hảo.
* Đừng e dè
đối mặt thử thách. Chỉ khi thử sức mình, bạn mới học được can đảm.
* Đừng đóng
cửa trái tim và ngăn cản tình yêu đến chỉ vì bạn nghĩ không thể nào tìm ra nó.
* Cách nhanh
nhất để nhận tình yêu là cho, cách mau lẹ để mất tình yêu là giữ nó quá chặt,
cách tốt nhất để giữ gìn tình yêu là cho nó đôi cánh tự do.
* Đừng đi qua
cuộc sống quá nhanh đến nỗi bạn quên mất mình đang ở đâu và thậm chí quên mình
đang đi đâu.
* Đừng quên
nhu cầu cảm xúc cao nhất của một người là cảm thấy được tôn trọng.
* Đừng ngại
học hỏi. Kiến thức là vô bờ, là một kho báu mà ta luôn có thể mang theo dễ
dàng.
* Đừng sử dụng
thời gian hay ngôn từ bất cẩn. Cả hai thứ đó đều không thể lấy lại.
* Cuộc sống
không phải là một cuộc chạy đua, nó là một cuộc hành trình mà bạn có thể tận
hưởng từng bước khám phá...
* Đừng bao giờ
cho là bạn đã thất bại khi những kế hoạch và giấc mơ của bạn đã sụp đổ, vì biết
được thêm một điều mới mẻ thì đó là lúc bạn tiến bộ rồi.
* Đừng quên
mỉm cười trong cuộc sống.
* Đừng quên
tìm cho mình một người bạn thực sự, bởi bạn bè chính là điều cần thiết trong
suốt cuộc đời.
* Và cuối cùng
đừng quên ơn những người đã cho bạn cuộc sống hôm nay với tất cả những gì bạn
cần. Bởi vì con cháu đời sau của bạn sẽ xem bạn như tấm gương của chúng.
Thành công và thất bại
- Người thành công biết chính xác những gì mình muốn, tin tưởng
vào khả năng của mình và sẵn sàng cống hiến hết thời gian của cuộc đời để đạt
được điều đó.
- Người thất bại không có mục đích cụ thể cho cuộc sống, luôn
tin rằng mọi thành công đều là kết quả của vận may và chỉ thật sự bắt tay vào
việc khi có sự tác động từ bên ngoài.
- Người thành công có khả năng ảnh hưởng đến những người xung
quanh và hợp tác với họ trong thái độ thân thiện.
- Người thất bại tìm thấy khuyết điểm của mình ở người khác.
- Người thành công chỉ bày tỏ ý kiến về những điều mình biết và
họ hoàn toàn có thể thực hiện điều đó một cách rất khôn ngoan.
- Người thất bại phát biểu ý kiến về mọi vấn đề mà họ chỉ biết
chút ít hoặc hoàn toàn không có một chút kiến thức gì về chúng.
- Người thành công dung hoà quan hệ với tất cả mọi người mà
không quan tâm đến lợi ích đạt được.
- Người thất bại chỉ nuôi dưỡng quan hệ với những ai mà từ đó họ
sẽ có những thứ mà họ muốn.
- Người thành công luôn trao dồi kiến thức và mở rộng lòng khoan
dung. Họ sống hướng đến quyền lợi
chung của cộng đồng.
- Người thất bại có trí tuệ hạn chế, sự vị kỷ chiến thắng lòng vị tha. Vì vậy họ tách khỏi những cơ hội thuận lợi và mối quan hệ
thân thiện với xã hội.
- Người thành công theo kịp thời đại và xem đây là một trách
nhiệm quan trọng để biết được điều gì đang diễn ra.
- Người thất bại chỉ quan tâm đến bản thân với những nhu cầu
trước mắt và bất chấp mọi thứ để thực hiện, không cần biết đó là điều tốt hay
xấu.
Hãy cám ơn
Hãy cảm ơn vì
bạn chưa có tất cả những thứ bạn muốn. Vì nếu bạn có rồi thì bạn còn có gì để
trông chờ và hy vọng nữa đâu.
Hãy cảm ơn vì
còn nhiều điều bạn chưa biết. Vì nếu bạn biết hết rồi thì bạn chẳng còn gì để
học hỏi nữa sao?
Hãy cảm ơn những
lúc khó khăn. Vì nếu không có một lúc khó khăn thì liệu bạn có trưởng thành
được không?
Hãy cảm ơn vì
bạn còn có những nhược điểm. Vì nếu không còn nhược điểm gì thì bạn sẽ chẳng
còn cơ hội để tiến bộ, để cải thiện bản thân.
Hãy cảm ơn những
thử thách. Vì nếu không có thử thách nào thì liệu cái gì có thể xây dựng nên
sức mạnh và cá tính của bạn?
Hãy cảm ơn những
lỗi lầm bạn đã có. Vì nếu bạn không có lỗi lầm gì thì cái gì sẽ dạy cho bạn
những bài học đáng giá như thế đây?
Hãy cảm ơn những
khi bạn mệt mỏi. Vì nếu bạn không khi nào mệt mỏi tức là bạn không làm việc gì
hay sao?
Thật là dễ nếu
cảm ơn những thứ tốt đẹp, nhưng cuộc sống bao giờ cũng tạo cơ hội mới cho mọi
người cảm ơn cả những thứ chưa hoàn hảo nữa. Suy nghĩ luôn có thể chuyển tiêu
cực thành tích cực. Nếu bạn biết cách biết ơn những thứ rắc rối của bạn thì
chúng có thể giúp ích nhiều cho bạn đấy!
Trước người thất ý đừng nói chuyện đắc ý, vì như thế chỉ làm tăng thêm nỗi buồn
của đối phương. Vì vậy cho dù vạn
sự như ý thì cũng nên cố ý nói những điều buồn khổ cho đối phương nghe.
Trước người đắc ý đừng nói chuyện thất ý, vì người đắc ý thường không thể thông
cảm với nỗi buồn khổ của người thất ý.
Vì vậy cho dù có
nhiều điều không như ý thì cũng phải cố gắng phấn chấn tinh thần lên.
Bạn bè kết giao
lúc thất ý thì lúc đắc ý thường dễ mất đi, vì người đó cảm thấy cuộc sống của
bạn tốt đẹp hơn, không còn là bạn. .. nối khố của mình nữa, người đó không muốn
trèo cao, kết thân với người cao sang, và cũng không thể trèo cao, nếu bạn có
những lời nói hay hành động vô tâm có thể khiến người ấy mặc cảm tự ti.
Mắc lỗi với bạn
bè lúc đắc ý thì lúc thất ý cũng khó vãn hồi, người ta cảm thấy cái uy phong
khí thế ngày xưa của bạn mất đi, không phải do bạn trở nên khiêm tốn, nhũn nhặn
hơn mà là vì bạn bế tắc hết đường mới quay lui xây đắp lại mối giao hảo
xưa. Ngày xưa bạn không nhận họ
thì hôm nay họ không nhận bạn!
Trích trong "Vượt qua bản thân" của Lưu Dung Trứ
Hãy nhìn đời như
một ly cocktail
Cuộc sống ngon lành như một ly cocktail vậy, đấy là khi bạn biết pha chế và
thưởng thức nó
1. Mỗi người chỉ
có một cơ thể của riêng mình. bạn có thể làm gì tuỳ thích với nó nhưng nên nhớ
rằng nó là thứ duy nhất thực sự của bạn và ở bên bạn cho đến cuối cuộc đời. Vì
thế hãy đối xử tử tế với nó.
2. Không có điều
gì trong cuộc sống mà không hàm chứa trong đó những bài học. có lúc bạn sẽ vô
cùng thích thú nhưng cũng có lúc bạn sẽ thấy chán phèo và có những bài học
khiến bạn đau. Nhưng hãy hiểu rằng điều quan trọng là bạn rút được gì sau những
bài học đó.
3.”Kia” không
bao giờ tốt bằng “đây”. Khi những cái “kia” trở thành cái “đây” của bạn, bạn sẽ
dễ dàng để mắt tới những cái “kia” khác vì nghĩ rằng nó có vẻ tốt hơn cái “đây”
bạn đang có. Nên học cách bằng lòng với chính mình vì đôi khi thực chất những
cái “kia” không thể bằng những cái “đây” được.
4. Tự bạn sẽ
quyết định cuộc sống của mình. Bạn sẽ có những công cụ và nguyên liệu cần thiết
nhưng pha chế nó như thế nào là nhờ chính đôi tay trái tim và khối óc của bạn.
Vì vậy đừng trông chờ vào may mắn mà hãy chú ý đến chính bản thân mình đi.
5. Bạn sẽ quên
tất cả những điều tôi nói ở trên. Thật đấy, cũng không cần thiết phải nhớ quá
nhiều như vậy. hãy cứ nhìn đời như một ly cocktail đủ mọi hương vị và màu sắc.
Chua vẫn có thể làm cho ngọt. ngọt vẫn có thể làm cho đằm. không một bartender
nào có thể pha một ly cocktail thật tuyệt ngay từ lần đầu tiên. Và chắc chắn là
bạn sẽ luôn có đủ nghị lực, niềm tin và lạc quan để pha ly cocktail cho mình
chứ.
Nên và không nên
Có những điều bạn nghĩ rằng nó sẽ làm bạn
tốt hơn nhưng không phải vậy.
1. Không nên giấu diếm cảm xúc của mình
quá nhiều.
Bạn nghĩ rằng mọi người sẽ yêu quý bạn hơn
nếu lúc nào nụ cười cũng thường trực trên khuôn mặt bạn. Đôi khi điều đó là
đúng, người ta sẽ thấy bạn là một người đáng yêu, lạc quan và dễ gần. Nhưng nếu
phải giả tạo quá nhiều như vậy, bạn sẽ tự mang đến cho mình sự mệt mỏi. Và
chuyện cười cả ngày sẽ biến bạn thành một người bị chai sạn cảm xúc. Tốt nhất
là hãy thể hiện rõ tình cảm thật của mình, hãy buồn khi bạn buồn, hãy khóc khi
bạn muốn khóc, và gào lên khi bạn sợ hãi. Đừng bao giờ đeo cái mặt nạ cho mình
bởi nếu bạn làm như vậy thì bạn cũng sẽ chỉ nhận được những nét mặt tương tự mà
thôi.
2. Không nên tỏ ra quá thận trọng.
Tất nhiên biết thận trọng là tốt nhưng để
thận trọng thành rón rén thì hỏng hẳn. Bạn đang muốn đi làm thêm nhưng lại sợ
không biết mình có đủ khả năng hay không? Bạn không dám kêu khi thấy một tên
cướp đang móc ví của người bên cạnh mình vì sợ nó..... đánh mình.Bạn thấy mình
có khả năng thiết kế nhưng không dám đi thi vì sợ. ...trượt. Nếu thận trọng
kiểu đó thì chắc chắn bạn không thể đạt được thành công và cũng không được nếm
trải cảm giác thử thách. phải mạnh dạn hơn và làm bất kỳ việc gì khi có cơ hội.
Hãy tập ngã trước khi biết đứng vững.
3. Không nên xây dựng quá nhiều tham vọng.
Bạn muốn là người thật thành công, bạn
muốn có thật nhiều tiền, bạn muốn đạt được những địa vị thật cao trong xã hội,
bạn muốn có mọi thứ và bạn cắm đầu theo đuổi những tham vọng xa vời đó. Bạn có
hiểu thành công nghĩa là gì không? Thay vì cố gắng giành được mọi thứ, bạn hãy
cố gắng đạt được những gì thích hợp và tốt nhất cho bản thân bạn. Điều gì quan
trọng và cần thiết nhất cho bạn trong thời điểm hiện tại? Hãy tự lên kế hoạch
cụ thể và thực hiện từng bước một. Chúng ta có thể làm được bất kỳ việc gì
nhưng không có nghĩa là chúng ta có thể làm được tất cả mọi việc, hai khái niệm
đó hoàn toàn khác nhau đấy.
4. Không nên quá xét nét bản thân mình.
Bạn luôn lo lắng cho rằng mình kém cỏi
nhất quả đất, bạn cảm thấy ai cũng hơn mình, đôi khi bạn cảm thấy mình thật vô
dụng và sự có mặt của bạn quả là thừa thãi. Đây là một trong những cách tự giết
mình hiệu qủa nhất. Hãy hiểu rằng ai cũng có cá tính và tài năng riêng của
mình. Vấn đề bây giờ là bạn phải phát huy và chứng tỏ nó cho mọi người thấy,
chứ không phải rầu rĩ và buông xuôi như vậy. Nếu bạn không yêu bản thân bạn thì
sẽ chẳng ai yêu bạn đâu. Thứ duy nhất hoàn toàn thuộc về bạn chính là bạn thân
bạn. Hãy giữ gìn và làm cho mọi người cảm thấy nó tuyệt vời thế nào nhé.
5. Và những gì bạn nên ghi vào bộ nhớ.
- Nên yêu quý và tự đối xử tốt với bản
thân bạn giống như bạn đối xử với những người bạn yêu quý.
- Hãy đối xử với mọi người theo cách mà
bạn muốn mọi người đối xử lại với mình.
- Không phải quá cổ hủ nhưng bạn cũng đừng
bỏ qua những gì thuộc về truyền thống, hãy biết kính trọng những người hơn tuổi
mình.
- Dành thời gian chú ý đến sức khoẻ của
mình
CÀ PHÊ MUỐI
Chàng trai gặp cô gái ở một buổi tiệc. Cô rất xinh đẹp, quyến
rũ và đến hơn nửa số người trong buổi tiệc đều để ý đến cô. Trong khi chàng
trai chỉ là một người rất bình thường, không ai buồn nhìn tới. Cuối cùng, khi
buổi tiệc gần kết thúc, chàng trai ngượng ngập mời cô gái uống cà phê với mình.
Cô gái rất ngạc nhiên, nhưng vì lời mời quá lịch sự nên cô đồng ý.
Họ ngồi ở một chiếc bàn nhỏ trong góc
phòng tiệc, nhưng chàng trai quá lo lắng, mãi không nói được lời nào, làm cho
cô gái cũng cảm thấy bất tiện. Bỗng nhiên, chàng trai gọi người phục vụ:
- Xin cho tôi ít muối để tôi cho vào
cà phê!
Mọi người đứng xung quanh đều hết sức
ngạc nhiên và nhìn chăm chăm vào chàng trai. Chàng trai đỏ mặt nhưng vẫn múc
một thìa muối cho vào cốc cà phê và uống.
Cô gái tò mò:
- Sao anh có sở thích kỳ quặc thế?
- Khi tôi còn nhỏ, tôi sống gần biển -
Chàng trai giải thích - Khi chơi ở biển, tôi có thể cảm thấy vị mặn của nước,
giống như cà phê cho muối vào vậy! Nên bây giờ, mỗi khi tôi uống cà phê với
muối, tôi lại nhớ tới tuổi thơ và quê hương của mình.
Cô gái thật sự cảm động. Một người đàn
ông yêu nơi mình sinh ra thì chắc chắn sẽ yêu gia đình và có trách nhiệm với
gia đình của mình. Nên cô gái bắt đầu nói chuyện cởi mở hơn, về nơi cô sinh ra,
về gia đình... Trước khi ra về, họ hẹn nhau một buổi gặp tiếp theo... Qua những
lần gặp gỡ, cô gái thấy chàng trai quả là một người lý tưởng: rất tốt bụng,
biết quan tâm... Và cô đã tìm được người đàn ông của mình nhờ cốc cà phê muối.
Câu chuyện đến đây vẫn là có hậu vì
"công chúa" đã tìm được "hoàng tử", và họ cưới nhau, sống
hạnh phúc.
Mỗi buổi sáng, cô gái đều pha cho chàng trai - nay đã là chồng cô - một cốc cà
phê với một thìa muối. Và cô biết rằng chồng cô rất thích như vậy. Suốt 50 năm
kể từ ngày họ cưới nhau, bao giờ người chồng cũng uống cốc cà phê muối và cảm
ơn vợ đã pha cho mình cốc cà phê ngon đến thế.
Sau 50 năm, người chồng bị bệnh và qua đời, để lại cho người vợ một bức thư:
"Gửi vợ của anh,
Xin em tha thứ cho lời nói dối suốt cả
cuộc đời của anh. Đó là lời nói dối duy nhất - về cốc cà phê muối. Em có nhớ
lần đầu tiên anh mời em uống cà phê không? Lúc đó, anh đã quá lo lắng, anh định
hỏi xin ít đường nhưng anh lại nói nhầm thành muối. Anh cũng quá lúng túng nên
không thể thay đổi được đành phải tiếp tục lấy muối cho vào cốc cà phê và bịa
ra câu chuyện về tuổi thơ ở gần biển để được nói chuyện với em.
Anh đã định nói thật với em rất nhiều
lần nhưng rồi anh sợ em sẽ không tha thứ cho anh. Và anh đã tự hứa với mình sẽ
không bao giờ mói dối em một lời nào nữa, để chuộc lại lời nói dối ban đầu.
Bây giờ anh đã đi thật xa rồi, nên anh
sẽ nói sự thật với em. Anh không thích cà phê muối, nhưng mỗi sáng được uống
cốc cà phê muối từ ngày cưới em, anh chưa bao giờ cảm thấy hối tiếc vì mình đã
phải uống cả. Nếu anh có thể làm lại từ đầu, anh vẫn sẽ làm như thế để có được
em, và anh sẽ uống cà phê muối cả cuộc đời".
Khi người vợ đọc xong lá thư cũng là
khi lá thư trong tay bà ướt đẫm nước mắt.
Nếu bạn hỏi người vợ rằng: "Cà phê muối có vị thế nào?", chắc
chắn bà sẽ trả lời: "Ngọt lắm".
The Salty Coffee.
He met her on a party, she was so outstanding, many guys chasing
after her, while he was so normal, nobody paid attention to him. At the end of
the party, he invited her to have coffee with him. She was surprised, but as he
was polite, she promised. They sat in a nice coffee shop, he was too nervous to
say anything, She felt uncomfortable, she thought, "please, let me back
home".
Suddenly he asked the waiter: would you please give me some
salt? I'd like to put it in my coffee. Everybody stared at him, so strange! His
face turned red, but still, he put the salt in his coffee and drank it.She
asked him curiously: why you have this hobby? He replied: when I was a little
boy, I was living near the sea, I liked playing in the sea, I could feel the
taste of the sea, salty and bite, just like the taste of the salty coffee. Now
every time I have the salty coffee, I always think of my childhood, think of my
hometown, I miss my hometown so much, I miss my parents who are still living
there. While saying that, tears filled his eyes. She was deeply touched. That's
his true feeling, from the bottom of his heart.A man who can tell out his
homesick, he must be a man who loves home, cares about home, has responsibility
of home. Then she also started to speak, spoke about her faraway hometown, her
childhood, her family.
That was a really nice talk, also a beautiful beginning of their
story.
They continued to date. She found actually he was a man who
meets all her demands: he had tolerance, was kind hearted, warm, careful...he
was such a good person but she almost missed him! Thanks to his salty coffee!
Then the story was just like every beautiful love story: the princess married
to the prince, then they were living the happy life... And, every time she made
coffee for him, she put some salt in the coffee as she knew that's the way he
liked it.
After 40 years, he passed away, left her a letter which said:
"My dearest, please forgive me, forgive my whole life lie. This was the
only lie I said to you----the salty coffee. Remember the first time we dated? I
was so nervous at that time, actually I wanted some sugar, but I said salt. It
was hard for me to change so I just went ahead. I never thought that could be
the start of our communication! I tried to tell you the truth many times in my
life, but I was too afraid to do that, as I have promised not to lie to you for
anything. Now I'm dying, I afraid of nothing so I tell you the truth: I don't
like the salty coffee, what a strange bad taste. But I have the salty coffee
for my whole life since I knew you, I never feel sorry for anything I do for
you. Having you with me is my biggest happiness for my whole life. If I can
live for the second time, I still want to know you and have you for my whole
life, even though I have to drink the salty coffee again." Her tears made
the letter totally wet. Someday, someone asked her: what's the taste of salty
coffee? It's sweet. She replied.
SOMETIMES YOU FEEL
YOU KNOW THE PERSON MORE THAN ANYBODY ELSE... BUT ONLY TO REALISE THAT YOUR
OPINION ABOUT THE PERSON WERE NOT AS YOU DESCRIBED. JUST LIKE THE INCIDENT OF
THE SALTY COFFEE... LOVE MORE AND HATE LESSER... CAUSE' SOMETIMES SALT TASTES
BETTER THAN SUGAR...
BA CHÚC CON ĐỦ
Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình lại
mất nhiều thời gian của cuộc đời mình ở các sân bay đến thế. Tôi vừa thích lại
vừa ghét việc đó !?!!Tôi thích được ngắm nhiều người. Nhưng đó cũng là lý do
tôi ghét: phải nhìn mọi người " chào " và " tạm biệt ". Nó
làm tôi xúc đông đến phát mệt.
Cho nên, mỗi khi gặp 1 thử thách trong
cuộc sống, tôi vẫn thường ra sân bay thành phố nhìn mọi người "tạm biệt
". Để tôi thấy rằng mình vẫn hạnh phúc khi không phải nói lời chia tay với
những người thân yêu của mình. Nhìn mọi người cố níu kéo nhau, khóc...
tôi cảm thấy mình còn rất nhiều điều quý giá khác. Những gia đình, những người
yêu nhau cuối cùng cũng phải xa cách, nhìn họ sải rộng cánh tay để nắm tay
nhau, cho đến khi chỉ còn 2 đầu ngón tay của 2 người chạm vào nhau... đó
là những hình ảnh mãi mãi nằm trong tâm trí tôi.
Và tôi cũng học được nhiều điều từ
những giây phút "tạm biệt " đấy. Có 1 lần, tôi nghe loáng thoáng
tiếng 2 cha con đang bên nhau trong những phút giây cuối cùng. Họ ôm nhau và
người cha nói: " Ba yêu con, ba chúc con đủ ".Rồi cô gái
đáp lại: " Con cũng yêu ba rất nhiều và chúc ba đủ "
Và cô gái quay đi, tôi thấy người cha cứ đứng nhìn theo, thấy ông ấy muốn và
cần khóc. Tôi lại gần, nhưng lại không muốn xen vào giây phút riêng tư của ông
ấy nên không nói gì. Bỗng ông quay lại chào tôi và:
- Đã bao giờ anh nói lời tạm biệt với
1 người, và biết rằng mãi mãi không gặp nữa ?
+Xin ông cho tôi hỏi, có phải ông vừa
vĩnh biệt với con gái ông ? Tại sao vây ?
-Tôi già rồi, mà con tôi sống cách tôi
đến nửa vòng trái đất -Người cha nói -Thực tế, tôi biết lần sau con tôi quay về
đây nhưng lúc đó có thể tôi đã mất.
+Khi tạm biệt con gái ông, tôi
nghe ông nói: " Ba chúc con đủ ". Tôi có thể biết điều đó có ý nghĩa
gì không ?
Người cha già
mỉm cười: Đó là lời chúc gia truyền của gia đình tôi, đã qua nhiều thế hệ
rồi - Nói đoạn ông dừng lại, ngước nhìn lên cao như thể cố nhớ lại từng chi
tiết, và ông cười tươi hơn - Khi tôi nói: " Ba chúc con đủ ", tôi
muốn chúc con gái tôi có cuộc sống đủ những điều tốt đẹp và duy trì được nó.
Rồi ông lẩm
nhẩm đọc: " Ba chúc con đủ ánh sáng mặt trời để giữ cho tâm hồn con trong sáng.
Ba chúc con đủ hạnh phúc để giữ cho tinh thần con luôn sống. Ba chúc con đủ
những nỗi đau để biết yêu quý cả những niềm vui nhỏ nhất. Ba chúc con đủ những
gì con muốn để con hài lòng. Ba chúc con đủ mất mát để con yêu quý những gì con
có. Và ba chúc con đủ lời chào để có thể vược qua được lời "tạm biệt
" cuối cùng. Ông khóc và quay lưng bưóc đi. Tôi nói với theo " Thưa
ông, tôi chúc ông đủ "
Và các bạn,
khi các bạn đã đọc xong mẩu chuyện này, tôi cũng chúc các bạn như vậy. Chúc
chúng ta đủ.
May you have
enough happiness to make you sweet; enough trails to make you strong; enough
sorrow to keep you human; enough hope to make you happy and enough money to buy
things you want. May you have more than enough of nice things to share with
others! I wish that you have enough!
Tất cả là cuộc
sống.
- Có những ước
mơ sẽ vẫn chỉ là ước mơ dù cho ta có nỗ lực đến đâu nhưng nhờ có nó ta mạnh mẽ
hơn, yêu cuộc sống hơn và biết cố gắng từng ngày.
- Có những lời
hứa cũng vẫn chỉ là lời hứa dù ta có mãi chờ đợi bởi nguời hứa đã không còn
nhớ, nhưng nhờ có nó ta biết hi vọng và mong chờ.
- Có những ước
hẹn cũng sẽ chỉ là ước hẹn nếu một mai một người đã bỏ đi, nhưng nhờ có nó đã
có những giây phút thật sự tuyệt vời.
- Có những nỗi
đau vẫn mãi là nỗi đau một khi ta không thể thoát khỏi chúng, nhưng nhờ có nó
ta đã trưởng thành hơn.
- Có những sai
lầm sẽ mãi là sai lầm và ta đau khổ khi nhận ra mình sai lầm nhưng nhờ có nó
bỗng giật mình: điều sai lầm duy nhất của ta là phủ nhận những gì trái tim ta
thật sự cảm nhận.
- Có những lần
tình cờ gặp nhau đơn giản chỉ biết mặt nhau hay thậm chí chẳng để ý tới, nhưng
nhờ có nó ta chợt nhận ra : vô tình gặp nhau ba lần đó là nhân duyên.
- Có những người
bạn đơn giản chỉ là người quen, nhưng nhờ có họ ta nhận rằng tên bạn thân của
ta tuyệt vời lắm.
- Có một nguời
sẽ luôn chỉ là một của thế giới nhưng mãi mãi là cả thế giới của một người và
nhờ có người ấy ta đã có một tình yêu.
- Có những cuộc
tìm kiếm đơn giản chỉ là tìm kiếm nhưng nhờ có nó ta hiểu rằng tình yêu là giữa
một biển người vẫn tìm thấy nhau.
- Và sẽ có những
người làm nên tất cả vì họ có ước mơ; họ tin vào lời hứa; họ có những lời ước
hẹn; họ đã trưởng thành từ nỗi đau; họ nhận ra sai lầm; họ có một người bạn
thật sự và vì bên họ còn có một tình yêu.
Tất cả là cuộc
sống.
Vết sẹo
Một cậu bé mời mẹ tham dự buổi họp phụ
huynh đầu tiên ở trường tiểu học. Điều cậu bé sợ đã thành sự thật, mẹ cậu bé
nhận lời. Đây là lần đầu tiên bạn bè và giáo viên chủ nhiệm gặp mẹ cậu bé và
cậu rất xấu hổ về vẻ bề ngoài của mẹ mình. Mặc dù cũng là một người phụ nữ đẹp,
có một vết sẹo lớn che gần toàn bộ mặt bên phải của cô. Cậu bé không bao giờ
muốn hỏi mẹ mình tại sao bị vết sẹo lớn vậy.
Vào buổi họp mặt, mọi người có ấn tượng
rất đẹp về sự dịu dàng và vẻ đẹp tự nhiên của người mẹ mặc cho vết sẹo đập vào
mắt, nhưng cậu bé vẫn xấu hổ và giấu mình vào một góc tránh mặt mọi người. Ở
đó, cậu bé nghe được mẹ mình nói chuyện với cô giáo."Làm sao chị bị vết
sẹo như vậy trên mặt?" Cô giáo của cậu hỏi.Người mẹ trả lời, "Khi con
tôi còn bé, nó đang ở trong phòng thì lửa bốc lên. Mọi người đều sợ không dám
vào vì ngọn lửa đã bốc lên quá cao, và thế là tôi chạy vào. Khi tôi chạy đến
chỗ nó, tôi thấy một xà nhà đang rơi xuống người nó và tôi vội vàng lấy mình
che cho nó. Tôi bị đánh đến ngất xỉu nhưng thật là may mắn là có một anh lính
cứu hỏa đã vào và cứu cả hai mẹ con tôi." Người mẹ chạm vào vết sẹo nhăn
nhúm trên mặt. "Vết sẹo này không chữa được nữa, nhưng cho tới ngày hôm
nay, tôi chưa hề hối tiếc về điều mình đã làm."Đến đây, cậu bé chạy ra
khỏi chỗ nấp của mình về phía mẹ, nước mắt lưng tròng. Cậu bé ôm lấy mẹ mình và
cảm nhận được sự hy sinh của mẹ dành cho mình. Cậu bé nắm chặt tay mẹ suốt cả
ngày hôm đó.
Phần quan trọng nhất trên cơ thể
Mẹ tôi đã ra một câu đố: "Con yêu, phần
nào là quan trọng nhất trên cơ thể hả con?"
Ngày nhỏ, tôi đã nói với mẹ rằng âm thanh
là quan trọng đối với con người nên tai là bộ phận quan trọng nhất. Mẹ lắc đầu:
"không phải đâu con. Có rất nhiều người trên thế giới này không nghe được
đâu, con yêu ạ. Con tiếp tục suy nghĩ về câu đố đó đi nhé, sau này mẹ sẽ hỏi
lại con." Vài năm sau, tôi đã nói với mẹ rằng hình ảnh là quan trọng nhất,
vì thế đôi mắt là bộ phận mà mẹ muốn đố tôi. Mẹ lại nhìn tôi âu yếm nói:
"Con đã học được nhiều điều rồi đấy, nhưng câu trả lời của con chưa đúng
bởi vi vẫn còn nhiều người trên thế gian này chẳng nhìn thấy gì." Đã bao
lần tôi muốn mẹ nói ra đáp án, và vì thế tôi toàn đoán lung tung. Mẹ chỉ trả
lời tôi: "Không đúng. Nhưng con đang tiến bộ rất nhanh, con yêu của
mẹ."
Rồi đến năm 1991, bà nội yêu quý của tôi
qua đời. Mọi người đều khóc vì thương nhớ bà. Một mình tôi đã vừa đạp xe vừa
khóc trên suốt chặng đường 26 km từ thị xã về quê trong đêm mưa rào ngày 4/5 âm
lịch của năm đó. Tôi đạp thật nhanh về bệnh viện huyện để mong được gặp bà lần
cuối. Nhưng tôi đến nơi thì đã muộn mất rồi. Tôi đã thấy bố tôi gục đầu vào vai
mẹ tôi và khóc. Lần đầu tiên tôi thấy bố khóc như tôi.
Lúc liệm bà xong, mẹ đến cạnh tôi thì
thầm: "Con đã tìm ra câu trả lời chưa?" Tôi như bị sốc khi thấy mẹ
đem chuyện đó ra hỏi tôi lúc này. Tôi chỉ nghĩ đó là một trò chơi giữa hai mẹ
con thôi.
Nhìn vẻ sững sờ trên khuôn mặt tôi, mẹ
liền bảo cho tôi đáp án: "Con trai ạ, phần quan trọng nhất trên cơ thể con
chính là cái vai."
Tôi hỏi lại: "Có phải vì nó đỡ cái
đầu con không hả mẹ?"
Mẹ lắc đầu: "Không phải thế, bởi vì
đó là nơi người thân của con có thể dựa vào khi họ khóc. Mỗi người đều cần có
một cái vai để nương tựa trong cuộc sống. Mẹ chỉ mong con có nhiều bạn bè và
nhận được nhiều tình thương để mỗi khi con khóc lại có một cái vai cho con có
thể ngả đầu vào."
Từ lúc đó, tôi hiểu rằng phần quan trọng
nhất của con người không phải là "phần ích kỷ", mà là phần biết cảm
thông với nỗi đau của người khác.
Bức chân dung
Có một người đàn ông yêu thích mỹ thuật. Ông ta say mê đến
mức gần như sống vì niềm say mê của mình. Sưu tập tranh là mục tiêu cả đời của
ông. Ông làm việc rất chăm chỉ để dành tiền tiết kiệm nhằm mua thêm các tác
phẩm hội họa cho bộ sưu tập của mình. Ông mua rất nhiều tác phẩm của các họa sỹ
nổi tiếng. Người đàn ông này đã góa vợ. Ông chỉ có một người con trai. Ông đã
truyền lại cho con mình niềm say mê sưu tầm đó. Ông rất tự hào về con trai của
mình khi anh ta cũng trở thành một nhà sưu tầm nổi tiếng như ông.Một thời gian
sau, đất nước bỗng có chiến tranh. Người con trai, cũng như mọi thanh niên
khác, lên đường tòng quân. Và sau một thời gian thì câu chuyện xảy ra... Một
hôm, người cha nhận được một lá thư thông báo rằng người con đã mất tích khi
đang làm nhiệm vụ. Người cha đau khổ đến tột cùng. Thật là khủng khiếp khi
người cha không thể biết được điều gì đang xảy ra với con mình.
Vài tuần sau ông nhận được một lá thư nữa. Lá thư này báo
với ông rằng con ông đã hy sinh khi làm nhiệm vụ. Ông gần như chết đi một nửa
người. Thật khó khăn khi đọc tiếp lá thư đó, nhưng ông vẫn cố. Trong thư, người
ta báo rằng con ông đã rút lui đến nơi an toàn. Nhưng thấy trên bãi chiến
trường vẫn còn những đồng đội bị thương, con ông đã quay lại và đưa về từng
thương binh một. Cho đến khi đưa người cuối cùng về gần đến khu vực an toàn thì
con ông đã trúng đạn và hy sinh.Một tháng sau, đến ngày Noel, ông không muốn ra
khỏi nhà. Ông không thể hình dung được một Noel mà thiếu con trai mình bên
cạnh. Ông đang ở trong nhà thì có tiếng chuông gọi cửa. Đứng trước cửa nhà là
một chàng trai tay cầm một bọc lớn.
Chàng trai nói "Thưa bác, bác không biết cháu, nhưng
cháu là người mà con bác đã cứu trước khi hy sinh. Cháu không giàu có, nên cháu
không biết đem đến cái gì để đền đáp cho điều mà con bác đã làm cho cháu. Cháu
được anh ấy kể lại rằng bác thích sưu tầm tranh, bởi vậy dù cháu không phải là
một họa sỹ, cháu cũng vẽ một bức chân dung con trai bác để tặng cho bác. Cháu
mong bác nhận cho cháu."
Người cha đem bức tranh vào nhà, mở ra.
Tháo bức tranh giá trị nhất vẫn treo trên lò sưởi xuống, ông thay vào đó là bức
chân dung người con. Nước mắt lưng tròng, ông nói với chàng trai "Đây là
bức tranh giá trị nhất mà ta có được. Nó có giá trị hơn tất cả các tranh mà ta
có trong căn nhà này."
Chàng trai ở lại với người cha qua Noel đó rồi hai người chia tay. Sau vài năm,
người cha bị bệnh nặng. Tin tức về việc ông qua đời lan truyền đi rất xa. Mọi
người đều muốn tham gia vào cuộc bán đấu giá những tác phẩm nghệ thuật mà người
cha đã sưu tầm được qua thời gian. Cuối cùng thì buổi bán đấu giá cũng được
công bố vào ngày Noel năm đó. Các nhà sưu tầm và những nhà đại diện cho các
viện bảo tàng đều háo hức muốn mua các tác phẩm nổi tiếng. Toà nhà bán đấu giá
đầy người. Người điều khiển đứng lên và nói "Tôi xin cám ơn mọi người đã
đến đông đủ như vậy. Bức tranh đầu tiên sẽ là bức chân dung này..."
Có người la lên "Đó chỉ là chân dung
đứa con trai ông cụ thôi! Sao chúng ta không bỏ qua nó, và bắt đầu bằng những
bức có giá trị thật sự?"
Người điều khiển nói "Chúng ta sẽ
bắt đầu bằng bức này trước!"
Người điều khiển bắt đầu "Ai sẽ mua
với giá $100?"
Không ai trả lời nên ông ta lại tiếp
"Ai sẽ mua với giá $50?"
Cũng không có ai trả lời nên ông ta lại
hỏi "Có ai mua với giá $40?"
Cũng không ai muốn mua. Người điều khiển
lại hỏi "Không ai muốn trả giá cho bức tranh này sao?" Một người đàn
ông già đứng lên "Anh có thể bán với giá $10 được không? Anh thấy đấy, $10
là tất cả những gì tôi có. Tôi là hàng xóm của ông cụ và tôi biết thằng bé đó.
Tôi đã thấy thằng bé lớn lên và tôi thật sự yêu quý nó. Tôi rất muốn có bức
tranh đó. Vậy anh có đồng ý không?"
Người điều khiển nói "$10 lần thứ
nhất, lần thứ nhì, bán!"
Tiếng ồn ào vui mừng nổi lên và mọi người
nói với nhau "Chúng ta có thể bắt đầu thật sự được rồi!"
Người điều khiển nói "Xin cảm ơn mọi
người đã đến. Thật là vinh hạnh khi có mặt những vị khách quý ở đây. Bữa nay
chúng ta sẽ dừng tại đây!"
Đám đông nổi giận "Anh nói là hết
đấu giá? Anh vẫn chưa đấu giá toàn bộ các tác phẩm nổi tiếng kia mà?"
Người điều khiển nói "Tôi xin lỗi nhưng buổi bán đấu giá đã chấm dứt. Mọi
người hãy xem chúc thư của ông cụ đây,
NGƯỜI NÀO LẤY BỨC CHÂN DUNG CON TÔI SẼ
ĐƯỢC TẤT CẢ CÁC BỨC TRANH CÒN LẠI! Và đó là lời cuối cùng!”
Tha thứ mãi mãi
Lisa ngồi trên sàn với chiếc hộp trước mặt. Cái hộp cũ kĩ đựng 1 tờ giấy kẻ ô
vuông. Và đây là câu chuyện đằng sau những ô vuông...
_Các con phải tha thứ cho anh chị em mình bao nhiêu lần? Cô giáo
đọc to luôn câu trả lời cho cả lớp nghe:" 70 nhân 7 lần! "
Lisa kéo tay Brent - em trai cô:
_ Thế là bao nhiêu lần?
Brent viết số 490 lên góc vở Lisa. Brent nhỏ bé, vai hẹp, tay
ngắn, đeo cặp kính quá khổ và tóc rồi bù. Nhưng năng khiếu âm nhạc của cậu làm
banh bè ai cũng fục. Câụ học pianô từ năm lên 4, kèn darinet năm lên 7 và giờ
đây cậu đang chinh fumc cây đèn Oboa. Lisa chỉ giỏi hơn em trai mình mỗi 1 thứ:
bóng rổ, 2 chị em thường chơi bóng rổ sau giờ học. Brent thấp bé lại yếu, nhưng
nó không nỡ từ chối vì đó là thú vui duy nhất của Lisa giữa những bảng điểm chỉ
toàn yếu với kém của cô.
Sau giờ học, 2 chị em lại chạy ra sàn bóng rổ. Khi Lisa tấn
công, Brent bị khuỷu tay Lisa huých vào cằm. Lisa dễ dàng ghi điểm. Cô hả hê
với bàn thắng cho đến khi nhìn thấy Brent ôm cằm.
- Em ổn cả chứ? Chị lỡ tay thôi mà!
- Không sao, em tha lỗi cho chị - Cậu bé cười - Phải tha thú 490
lần và lần này là 1, vậy chỉ còn 489 lần nữa thôi nhé!
Lisa cười. Nếu nhớ đến những gì Lisa đã làm với Brent thì hẳn
490 lần đã hết từ lâu lắm.
Hôm sau, 2 chị em chói bắn tàu trên giấy. Sợ thua, Lisa nhìn trộm giấy của
Brent và dễ dàng "chiến thắng".
- Chị ăn gian! - Brent nhìn Lisa nghi ngờ.
Lisa đỏ mặt:
- Chị xin lỗi!
Được rồi, em tha lỗi - Brent cười khẽ - Thế là chỉ cộng 488 lần
thôi, phải không?
Sự độ lượng của Brent làm Lisa cảm động. Tối đó, Lisa kẻ 1 biểu
đồ với 490 hình vuông:
- Chúng ta dùng cái này để theo dõi những lần chị sai & em
tha lỗi. Mỗi lần như vậy, chị sẽ gạch chéo 1 ô
- Miệng nói, tay Lisa đánh dấu 2 ô. Rồi cô bé dán tờ biểu đồ lên
tường.
Lisa có rất nhiều cơ hội đánh dấu vào biểu đồ. Mỗi khii nhận ra
mình sai, Lisa xin lỗi rất chân thành. Và cứ thế... Ô thứ 211: Lisa giấu sách
Tiếng Anh của Brent & cậu bé bị điểm 0. Ô thứ 394: Lisa làm mất chìa khoá
fòng Brent... Ô thứ 417: Lisa dùng thuốc tẩy quá nhiều làm hỏng áo Brent... Ô
thứ 489: Lisa mượn xe đạp của Brent & đâm vào gốc cây. Ô 490: Lisa làm vỡ
chiếc cốc hình quả dưa mà Brent rất thích.
- Thế là hết - Lisa tuyên bố - Chị sẽ không có lỗi gì vơi em nữa
đâu. Brent chỉ cười :"Phải, phải". Nhưng rồi vẫn có lần thứ 491. Lúc
đó Brent là sinh viên trường nhạc & cậu được cử đi biểu diễn tại đại nhạc hội
- Brent này, khi nào con biểu diễn? - Mẹ hỏi.
- Con không biết, họ chưa gọi điện báo ạ! Brent trả lời. Lisa
lặng mãi mới lắp bắp:
- Ôi! .... hôm nay ngày mấy rồi ạ?
- 12, có chuyện gì thế?
Lisa, bưng mặt khóc nức lên:
- Biểu diễn... 2 giờ.... mùng 10.... người ta gọi điện.....tuần
trước.... Brent ngồi yên, vẻ mặt nghi ngờ, không dám tin vào nhữnng gì Lisa
nói.
- Có nghĩa là... buổi biểu diễn đã qua rồi??? - Brent hỏi. Lisa
gật đầu. Brent ra khỏi phòng, không nói thêm lời nào. Lisa về phòng, ngậm ngùi
khóc. Cô đã huỷ hoại giấc mơ của em cô, làm cả gia đình thất vọng. Rồi cô thu
xếp đồ đạc, lén bỏ nhà đi ngay đêm hôm đó, để lại 1 mảnh giấy dặn mọi ng yên
tâm.
Lisa đến
Rất lâu sau, có lần gặp lại ng láng giềng cũ: bà Nelson.
_Tôi rất tiếc về chuyện của Brent... _ Bà ta mở lời.
Lisa ngạc nhiên:
_Sao ạ?
Bà Nelson nhanh chóng hiểu rằng Lisa không biết gì. Bà kể cho cô
nghe tất cả: xe chạy với tốc độ quá cao, Brent đi cấp cứu, các bác sĩ tận tâm
nhưng Brent không qua khỏi. Ngay trưa hôm đó, Lisa quay về nhà.
Cô ngồi lặng yên trước chiếc hộp. Cô không thấy tờ biểu đồ ngày xưa kín đặc các
gạch chéo mà lại có 1 tờ giấy lớn:" Lisa yêu quý, Em không muốn đếm những
lần mình tha thứ, nhưng chị lại cứ muốn làm điều đó. Nếu chị muốn tiếp tục đếm,
hãy dùng tấm bản đồ mới em làm cho chị. Yêu thương,Brent "
Mặt sau là 1 tờ biểu đồ giống như Lisa đã làm hối bé, với rất nhiều
ô vuông. Nhưng chỉ có 1 ô vuông đầu tiên có đánh dấu & bên cạnh là dòng chú
thích bằng bút đỏ : " Lần thứ 491: Tha thứ, mãi mãi! "
HÃY THẮP LÊN MỘT QUE DIÊM
Một bữa tối tại vận động trường
- Bây giờ xin các bạn đừng sợ! Tôi sắp cho tắt tất cả đèn trong
sân vận động này.
Đèn tắt. Cả sân vận động chìm sâu trong boáng tối âm u. Ông John
Keller nói tiếp:
- Bây giờ tôi đốt lên một que diêm. những ai nhìn thấy ánh lửa
của que diêm đang cháy thì hãy hô to "Đã thấy!".
Một que diêm được bật lên, cả sân vận động vang lên: "Đã thấy!".
Sau khi đèn được bật sáng trở lại, ông John Keller giải thích:
- Ánh sáng của một hành động nhân ái dù nhỏ bé như một que diêm
cũng sẽ chiếu sáng trong đêm tăm tối của nhân loại y như vậy.
Một lần nữa, tất cả đèn trong sân vận động lại được tắt. Một
giọng nói vang lên :
- Tất cả những ai ở đây có mang theo diêm quẹt, xin hãy đốt cháy
lên !
Bỗng chốc cả vận động trường rực sáng.
Ông John Keller kết luận :
- Tất cả chúng ta cùng hợp lực nhau có thể chiến thắng bóng tối,
chiến tranh, khủng bố, cái ác và oán thù bằng những đóm sáng nhỏ của tình
thương, sự tha thứ và lòng tốt của chúng ta. Hoà bình không chỉ là môi trường
sống vắng bóng của chiến tranh. Hòa bình không chỉ là cuộc sống chung không
tiếng súng. Vì trong sự giao tiếp giữa người với người, đôi khi con người giết
hại nhau mà không cần súng đạn, đôi khi con người làm khổ nhau, áp bức bóc lột
nhau mà không cần chiến tranh.
Cách tốt nhất để xây dựng hoà bình là tăng thêm thật nhiều những
hành động yêu thương và hảo tâm với đồng loại. Những hành động yêu thương xuất
phát từ lòng nhân hậu sẽ như những ánh sáng nho nhỏ của một que diêm. Nhưng nếu
mọi người cùng đốt lên những ánh sáng bé nhỏ, những hành động yêu thương sẽ có
đủ sức mạnh để xua tan bóng tối của những đau khổ và cái ác.
Xin thầy hãy dạy cho con tôi
(Trích
thư của Tổng thống Mỹ Abraham Lincoln gửi thầy hiệu trưởng ngôi trường nơi con
trai ông theo học)
Con tôi sẽ phải học tất cả những điều này, rằng không phải tất cả mọi người đều
công bằng, tất cả mọi người đều chân thật. Nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu biét
cứ mỗi một kẻ vô lại ta gặp trên đường phố thì ở đâu đó sẽ có một con người
chính trực; cứ mỗi một chính trị gia ích kỷ, ta sẽ có một nhà lãnh đạo tận tâm.
Bài học này sẽ mất nhiều thời gian, tôi biết; nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu
biết rằng một đồng đôla kiếm được do công sức lao động của mình bỏ ra còn quý
giá hơn nhiều so với năm đôla nhặt được trên hè phố...
Xin thầy dạy cho cháu biết cách chấp nhận thất bại và cách tận
hưởng niềm vui chiến thắng. Xin hãy dạy cháu tránh xa sự đố kỵ. Xin dạy cháu
biết được bí quyết của niềm vui chiến thắng thầm lặng. Dạy cho cháu biết được
rằng những kẻ hay bắt nạt người khác nhất lại là những kẻ dễ bị đánh bại
nhất...
Xin hãy giúp cháu nhìn thấy thế giới kỳ diệu của sách... nhưng
cũng cho cháu có đủ thời gian để lặng lẽ suy tư về sự bí ẩn muôn thuở của cuộc sống:
đàn chim tung cánh trên bầu trời, đàn ong bay lượn trong ánh nắng và những bông
hoa nở ngát bên đồi xanh.Xin giúp cháu có niềm tin vào ý kiến riêng của bản
thân, dù tất cả mọi người xung quanh đều cho rằng ý kiến đó hoàn toàn sai
lầm...
Xin hãy dạy cho cháu biết cách đối xử dịu dàng với những người
hoà nhã và cứng rắn với những kẻ thô bạo. Xin tạo cho cháu sức mạnh để không
chạy theo đám đông khi tất cả mọi người đều chỉ biết chạy theo thời thế.
Xin hãy dạy cho cháu biết phải lắng nghe tất cả mọi người những
cũng xin thầy dạy cho cháu biết cần phải sàng lọc những gì nghe được qua một
tấm lưới chân lý để cháu chỉ đón nhận những gì tốt đẹp...
Xin hãy dạy cho cháu biết cách mỉm cười khi buồn bã, xin hãy dạy
cháy biết rằng không có sự xấu hổ trong những giọt nước mắt.
Xin hãy dạy cho cháu biết chế giễu những kẻ yểm thế và cẩn trọng
trước sự ngọt ngào đầy cạm bẫy.
Xin hãy dạy cho cháu rằng có thể bán cơ bắp và trí tuệ cho người
ra giá cao nhất, nhưng không bao giờ cho phép ai ra giá mua trái tim và tâm hồn
mình...
Xin hãy dạy cho cháu ngoảnh tải làm ngơ trước một đám đông đang
gào thét... và đứng thẳng người bảo vệ những gì cháu cho là đúng...
Xin hãy đối xử dịu dàng với cháu nhưng đừng vuốt ve nuông chiều
cháu bởi vì chỉ có sự thử thách của lửa mới tôi luyện nên được những thanh sắt
cứng rắn.
Xin hãy dạy cho cháu biết rằng cháu phải luôn có niềm tin tuyệt
tối vào bản thân, bởi vì khi đó cháu sẽ luôn có niềm tin tuyệt đối vào nhận
loại.
Đây quả là một yêu cầu quá lớn, tôi biết, thưa thầy. Nhưng xin
thầy cố gắng hết sức mình, nếu được vậy, con trai tôi quả thật là một cậu bé
hạnh phúc và may mắn
Hãy theo đuổi tới cùng những khát vọng của đời
mình
"Tôi có một người bạn tên Monty Robert, hiện là chủ nhân
một trại nuôi ngựa ở San Ysidro. Anh đã cho phép tôi dùng nhà của anh để tổ
chức những buổi gây quỹ nhằm tài trợ cho các dự án đầu tư có tính rủi ro cao do
thanh niên thực hiện.
Một hôm, anh đến ngồi cạnh tôi và nói:
- Tôi muốn kể cho bạn biết tại sao tôi để bạn sử dụng nhà của
tôi để làm nơi tổ chức gây quỹ. Chuyện xảy ra cách đây nhiều năm. Có một cậu bé
sống cùng với cha của mình, một người làm nghề huấn luyện ngựa. Do công việc,
người cha phải sống như một kẻ du mục. Ông đi từ trang trại này đến trang trại
khác để huấn luyện các chú ngựa chưa được thuần hoá. Kết quả là việc học hành
của cậu bé không được ổn định lắm. Một hôm, thầy giáo bảo cậu bé về viết một
bài luận văn với đề tài "Lớn lên em muốn làm nghề gì?"
Đêm đó, cậu bé đã viết bẩy trang giấy mô tả khát vọng ngày nào đó sẽ làm chủ một
trang trại nuôi ngựa.
Em diễn đạt ước mơ của mình thật chi tiết. Thậm chí em còn vẽ cả
sơ đồ trại nuôi ngựa tương lai với diện tích khoảng 200 mẫu, trong đó em chỉ rõ
chỗ nào xây nhà, chỗ nào đặt làm đường chạy cho ngựa.
Viết xong, cậu bé đem bài nộp thầy giáo. Vài ngày sau, cậu bé nhận lại bài làm
của mình với một điểm 1 to tướng và một dòng bút phê đỏ chói của thầy "Đến
gặp tôi sau giờ học". Thế là cuối giờ cậu bé đến gặp thầy và hỏi:
- Thưa thầy, tại sao em lại bị điểm 1?
- Em đã hoạch định một việc mà em không thể làm được. Ước mơ của
em không có cơ sở thực tế. Em không có tiền thân lại xuất thân từ một gia đình
không có chỗ ở ổn định. Nói chung, em không được một nguồn lực khả dĩ nào để
thực hiện những dự tính của mình. Em có biết để làm chủ một trại nuôi ngựa thì
cần phải có rất nhiều tiền không? Bây giờ tôi cho em về làm lại bài văn. Nếu em
sửa chữa cho nó thực tế hơn thì tôi sẽ cứu xét đến điểm số của em. Rõ chưa?
Hôm đó, cậu bé về nhà và nghĩ ngợi mãi. Cuối cùng cậu gặp cha để
hỏi ý kiến.
-Con yêu, chính con phải quyết định vì ba nghĩ đây là ước mơ của
con.
Nghe cha đáp, cậu bẻ liền nhoẻn miệng cười và sau đó đến gặp
thầy giáo của mình
- Thưa thầy, thầy có thể giữ điểm 1 của thầy, còn em xin được
giữ ước mơ của mình.
Kể đến đây Monty dừng lại và hỏi tôi:
- Bạn có biết bạn đang ngồi trong một trại ngựa rộng 200 mẫu của
cậu bé trong câu chuyện mà tôi vừa kể không? Cách đây hai năm, vị thầy giáo đó
đã tình cờ dẫn 30 học trò của mình đến đây để cắm trại. Thế là thầy trò tôi
nhận ra nhau. Cầm tay tôi, thầy nói :"Monty này, khi anh còn học với tôi,
tôi đã đánh cắp ước mơ của anh, và suốt bao nhiêu năm qua tôi cũng đã làm thế
với bao đứa trẻ khác, tôi rất ân hận về điều đó" . Nghe thầy nói thế, tôi
vội đáp "Không, thưa thầy, thầy không có lỗi gì cả, chẳng qua thầy chỉ
muốn những gì tốt đẹp sẽ đến với học trò của mình mà thôi. Còn em chỉ muốn theo
đuổi tới cùng những khát vọng của đời mình"
Hạnh phúc vô biên
Hai người đàn
ông đều bệnh nặng, được xếp chung 1 phòng tại bệnh viện. Một người được phép
ngồi dậy mỗi ngày 1 tiếng để thông phổi. Giường ông ta nằm cạnh cửa sổ duy nhất
trong phòng, người kia phải nằm suốt ngày. Hai người đã nói với nhau rất nhiều.
Họ nói về vợ con, gia đình, nhà cửa công việc, những năm tháng trong quân đội
và cả những kỳ nghỉ đã trải qua.
Mỗi chiều khi được ngồi dậy, người đàn
ông cạnh cửa sổ dành hết thời gian để tả cho người bạn cùng phòng nghe những gì
ông thấy được ngòai cửa sổ. người kia, mỗi chiều lại chờ đợi được sống trong
cái khỏanh khắc 1 tiếng đó-cái thời gian mà thế giới của người đó mở ra sống
động bởi những họat động và màu sắc bên ngòai. Cửa sổ nhìn ra 1 công viên với 1
cái hồ nhỏ xinh xắn. Vịt, ngỗng đùa giỡn trên mặt hồ trong khi bọn trẻ thả
những chiếc thuyền giấy. Những cặp tình nhân tay trong tay nhau đi dạo giữa
ngàn hoa và ráng chiều rực rỡ. Những cây cổ thụ sum suê tỏa bóng mát, và xa xa
là đường chân trời của thành phố ẩn hiện. Khi người đàn ông bên cửa sổ mô tả
bằng những chi tiết tinh tế, người kia có thể nhắm mắt và tưởng tượng ra cho
riêng mình 1 bức tranh sống động. 1 chiều, người đàn ông bên cửa sổ mô tả 1
đòan diễu hành đi ngang qua. Du` ko nghe được tiếng nhạc, người kia vẫn như
nhìn thấy được trong tưởng tượng qua lời kể của người bạn cùng phòng.
Ngày và đêm trôi
dần….
1 sáng, khi mang
nước đến phòng cho họ, cô y tá phát hiện người đàn ông bên cửa sổ đã qua đời êm
ái trong giấc ngủ. Cô báo cho người nhà đến mang ông đi. 1 ngày kia, người đàn
ông còn lại yêu cầu được chuyển đến bên cạnh cửa sổ. Cô y ta đồng ý để ông được
yên tĩnh 1 mình. Chậm chạp gắng sức, ông nhổm dậy bằng 2 cùi chỏ và ngắm nhìn
thế giới bên ngòai. Ông căng thẳng nhìn ra cửa sổ.Đối diện ông chỉ là 1 bức
tường xám xịt.
Ông hỏi cô y tá
điều gì khiến người bạn khốn khổ cùng phòng của ông đã mô tả cho ông nghe những
điều tuyệt diệu qua cửa sổ. Cô y tá cho biết rằng người đàn ông đó bị mù và
thậm chí ông ta cũng ko thấy được bức tường nữa. Cô nói : “Nhưng ông ta muốn
khuyến khích ông can đảm lên”.
Có những hạnh
phúc vô biên khi mang lại hạnh phúc cho người khác bất chấp hòan cảnh riêng của
mình. Nỗi khổ được chia sẻ sẽ vơi nửa, nhưng hạnh phúc được chia sẻ sẽ nhân
đôi.
Một người lính
Mỹ trở về từ chiến trường Việt
Vừa xuống sân
bay, anh gọi điện về cho ba mẹ
"Thưa ba
mẹ...con đã trở về..."
"Ơn
Chúa,con vô cùng yêu quí,hãy về nhà mình ngay lập tức,ba mẹ muốn nhìn thấy
con.."
"Con còn
có một người bạn đi cùng nữa,và con muốn ba mẹ đón nhận bạn ấy như người trong
nhà"
"Một
người bạn ư?Thật là tuyệt vời !"
"Nhưng
bạn ấy không phải là một người bình thường,bạn ấy bị cụt một tay và một
chân"
"Ồ,con
yên quí,có lẽ ..con nên ....gửi bạn vào một trại thương binh nào đó,và bạn con
có thể tự tìm được cách sống chăng?"
Người lính im
lặng và cúp máy....
Bốn ngày
sau,ba mẹ anh nhận được giấy báo của cảnh sát,con trai của ông bà đã nhảy lầu
tự tử."Tại sao lại vô lí như vậy? Nó có gia đình,nó lại vừa được trở về từ
cõi chết.."
Hai ông bà vội
vàng lái xe đến đồn cảnh sát,vừa bước chân vào chỗ để xác,hai người kinh ngạc
dừng bước...Con trai của họ,bị cụt một chân và một tay.....
Truyền thuyết về trái Đào.

Lâu lắm rồi ở miền Bắc Trung Quốc nọ có một làng nhỏ nằm heo hút trên một ngọn
núi cao chỉ vài gia đình sống ở đó.Trong làng ấy có một chàng trai dũng cảm với
trái tim tấm lòng nhân hậu tên là Đào tử. Mọi nguời trong làng đều rất yêu mến
chàng. Cũng ở trong làng ấy có một cô gái tên là Tiểu Mỹ.
Tiểu Mỹ xinh đẹp, thông minh lại đàn hay hát giỏi. Đào Tử coi Tiểu Mỹ như em
gái mình. Họ hay cùng nhau nói chuyện và ca hát, dần dần họ yêu nhau từ lúc nào
cũng không hay. Tiểu Mỹ và Đào tử yêu nhau lắm nhưng khổ một nỗi Tiểu Mỹ lại là
một nàng tiên và chẳng bao lâu nữa sẽ phải về trời. Do Tiểu Mỹ rất yêu Đào Tử
nàng không muốn làm chàng đau khổ cho nên một hôm Tiểu Mỹ lạnh lùng nói với Đào
Tử rằng:Thực ra người mà em yêu phải là người cực kỳ dũng cảm, nhưng anh lại
không khống chế nổi tình cảm của em điều này cho thấy anh không phải là người
dũng cảm nhất. Khi nào anh trở nên dũng cảm nhất em sẽ quay lai với anh.Thế rồi
từ đó họ không gặp nhau nữa.
Lời nói của
Tiểu Mỹ in sâu vào trong lòng Đào Tử.Chàng ở vào thế tiến thoái luỡng nan: Yêu
Tiểu Mỹ nhưng nàng không yêu, cố quên nàng đi nhưng không quên nổi. Trái tim
chàng lúc đập rộn ràng lúc thì băng giá. Khuôn mặt chàng đã mất dần màu máu,
trái tim chàng đã bị cứng lại. Một hôm họ tình cờ gặp nhau Đào Tử nói cho Tiểu
Mỹ nỗi đau khổ của mình, chàng nói với Tiểu Mỹ: '"Trái tim anh đã băng giá
và khô cứng. Anh rất yêu em, anh yêu em bao nhiêu thì tim cứng bấy nhiêu. Anh
không tin là em không yêu anh, anh chỉ muốn xem xem, trái tim em có phải vì Tình yêu mà cũng băng giá.
"Sống trên cõi đời này không còn ý nghĩa gì đối với đôi trai gái này cho
nên họ cùng móc trái tim của mình ra cho nhau xem và cùng chết. Nguời dân cùng
làng vì cảm động trước mối tình của đôi trai gái cho nên đã chôn hai người cùng
với nhau. Cùng đêm đó có một trận mưa lớn suốt đêm, dân làng nghe thấy có tiếng
nói chuyện ở ngoài đường cái nhưng chẳng ai dám ra xem là có chuyện gi? Thế rồi
sáng hôm sau, trên ngôi mộ của đôi trai gái mọc lêm một cái cây nhỏ, trên cây
mọc đầy những bông hoa nhỏ màu hồng nhạt. Hoá ra là xác của Đào Tử mọc thành
cái cây .Dân làng vì để tưởng nhớ tới Đào Tử chàng trai dũng cảm đã lấy tên
chàng đặt cho cái cây ấy. Còn về Tiểu Mỹ,nàng đã hoá thành nhũng bông hoa màu
hồng ấy. Sau khi chết linh hồn của nàng bay về trời nhưng nàng vẫn còn lưu
luyến với mối tình ở duới trần gian Vương mẫu nương nương cảm động trước tình
cảm ấy đã phong cho nàng cái tên Đào hoa nương nương tượng trưng cho Tình yêu.
Hè năm đó,
trên cái cây ấy kết đày những quả có có hình trái tim gắn liền với nhau.Những
người biết câu chuyện này thường sợ cây Đào đau cho nên họ đợi cho quả Đào có
màu đỏ và trở nên mềm thì mới ăn. Kỳ thứ trong quả Đào còn có một cái hạt cứng
bảo vệ trái tim đã hoá đá. Từ năm đó trở đi nguời dân ở đây coi hoa Đào là loại
hoa tượng trưng cho Tình yêu, gỗ của cây Đào dùng làm bùa tránh tà.
Lời nói như bông gòn
Ngày xưa ở 1
vùng thôn xóm kia, có 1 người thiếu phụ trẻ khá xinh đẹp.Chồng cô đi lính xa
nhà, người thiếu phụ ấy phải ở nhà với mẹ chồng...Cô chăm sóc mẹ chồng và mọi
chuyện trong nhà rất chu đáo. Mọi người trong vùng ai cũng thầm khen cô là
người nết na...Trong vùng ko ít đàn ông yêu cô vì cô còn trẻ và xinh
đẹp...Trong số đó có tên yêu cô đến điên cuồng...Nhiều lần tán tỉnh cô nhưng
đều bị cô từ chối...Hắn từ yêu hóa ra căm hận.Hắn đi rêu rao khắp làng rằng cô
đã ko giữ tròn trinh tiết của người vợ,là 1 người phụ nữ thiếu đức hạnh...Tin
đồn cứ truyền khắn nơi trong vùng, mọi người nhìn cô với 1 ánh mắt khác đi.Rồi
tin đồn cũng tới tai bà mẹ chồng của cô. Bà nghi ngờ và đối xử khác với cô...Ko
thể nào chịu nổi những lời dèm pha của mọi người, lại bị người thân xa cách, cô
buồn lắm ...1 lần quá đỗi tuyệt vọng cô đã tìm đến cái chết Cái chết của cô làm
cho tên khốn kiếp đã tung những tin đồn ko hay về cô vô cùng ân hận và hối
lỗi...Hắn cảm thấy bị lương tâm dằn vặt...hắn tìm đến cụ già nhất làng và là
người hiểu biết nhất để kể hết mọi chuyện và xin ông 1 lời khuyên.Cụ già nghe
xong mọi chuyện ko nói gì dẫn hắn lên trên ngọn đồi của làng.Cụ xé chiếc gối và
thả xuống.Những bông gòn theo gió bay đi mọi hướng.Cụ già bảo hắn đi nhặt lại
những bông gòn đó rồi dồn lại vào gối. Hắn ngạc nhiên lắm,vì làm sao có thể
nhặt được đấy đủ .Cụ già nhìn hắn rồi nghiêm nghị nói: -Những lời do con người
nói ra cũng như những bông gòn kia vậy, ko thể nào lấy lại được.Khi lời đã nói
ra thì làm sao có thể rút lại được
Trái tim - Bộ óc và cái lưỡi
Một
ngày kia, trái tim, bộ óc và cái lưỡi đồng ý với nhau sẽ không bao giờ nói
những lời đơn sơ bé nhỏ nữa.
Trái tim: "Những lời đơn sơ nhỏ bé chỉ làm bận rộn ta thôi. Chúng làm cho
ta trở nên yếu đuối. Sống trong thời buổi này, trái tim phải trở nên cứng rắn,
cương quyết chứ không thể mềm nhũn dễ bị xúc động được."
Bộ óc đồng tình: "Vâng, đúng thế, thời buổi này chỉ có những tư tưởng cao
siêu, những công thức tuyệt vời, những chương trình vĩ đại mới đáng cho bộ óc
suy nghĩ tới. Những lời đơn sơ nhỏ bé chỉ làm mất thời giờ, mà thời giờ là vàng
bạc."
Cái lưỡi nghe
trái tim và bộ óc nói thế không khỏi hãnh diện và tự cảm thấy mình trở nên rất
quan trọng, mặc dù cái lưỡi chỉ là bộ phận bé nhỏ của thân thể. Vì thế lưỡi
cũng nhất trí: "Hai anh quả thật đã đạt được tột đỉnh của sự khôn ngoan.
Nếu hai anh nghĩ thế thì kể từ nay tôi sẽ chỉ nói những từ cao siêu, những câu
văn hoa bóng bẩy, những bài diễn văn sâu sắc hùng hồn."
Kể từ dạo ấy,
trái tim chỉ gửi đến lưỡi những lời nói cứng cỏi, bộ óc chỉ sản xuất và gửi
xuống lưỡi những tư tưởng cao siêu và lưỡi không còn nói những lời đơn sơ nhỏ
bé nữa.
Thời gian trôi
đi. Mặt đất trở nên tẻ nhạt như cảnh vật vào mùa đông : không một chiếc lá
xanh, không một cánh hoa đồng nội và lòng người cũng trở nên chai đá như những
tháng hè nóng bức.
Nhưng những ông già bà cả vẫn còn nhớ những lời đơn sơ nhỏ bé. Đôi lúc miệng họ
vô tình bật nói ra chúng. Lúc đầu họ sợ bị bọn trẻ chê cười. Nhưng kìa, thay vì
chê cười, những lời nói đơn sơ nhỏ bé lại được truyền từ miệng này sang miệng
khác, từ bộ óc này sang bộ óc khác, từ trái tim này qua trái tim nọ. Cuối cùng
chúng xuất hiện như những đóa hoa phá tan lớp băng tuyết giá lạnh để vươn cao
làm đẹp cho đời.
Sức mạnh của Nụ cười
(Halnoch
McCarty)
Smile at each
other, smile at your wife, smile at your husband, smile at your children, smile
at each other -- it doesn't matter who it is -- and that will help you to grow
up in greater love for each other.
Tôi viết ra
điều này từ kinh nghiệm bản thân mình. Một ngày nọ, mệt mỏi sau một ngày làm
việc, tôi bước từ sở làm về với khuôn mặt nặng trĩu. Thế rồi một người chẳng
quen biết gì trên xe điện mỉm cười với tôi, và theo phản xạ, tôi cũng cười đáp
lại. Đột nhiên, mọi mệt nhọc trong tôi dường như tan biến.
Có một câu chuyện của Saint Exupéry mà tình cờ tôi đọc được. Những người say mê
văn học không xa lạ gì với tác giả cuốn Hoàng tử bé. Ông từng là phi công tham
gia chống phát xít trong Thế Chiến II. Từ những năm tháng này, ông đã viết ra
Nụ cười. Tôi không biết đây là một tự truyện hay một truyện hư cấu, song tôi
tin rằng nó có thật. Trong truyện, Saint Exupéry là một tù binh bị đối xử khắc
nghiệt và ông nghĩ rằng nay mai mình sẽ bị xử bắn như những người khác. Ông
viết :
"Tôi trở
nên quẫn trí. Bàn tay tôi co giật và rút từ túi ra một điếu thuốc. Nhưng tôi
lại không có diêm. Qua chấn song, tôi nhìn thấy người cai tù. Anh ta không thấy
tôi, nên tôi đành gọi :
-Xin lỗi, anh
có lửa không ?
Anh nhún vai
rồi tiến lại gần. Khi rút que diêm, tình cờ mắt anh nhìn vào mắt tôi. Ngay lập
tức, tôi mỉm cười. Tôi chẳng hiểu tại sao mình lại làm như thế. Có lẽ vì khi
muốn làm thân với ai đó, người ta dễ dàng nở một nụ cười.
Lúc này, dường
như có một đốm lửa bùng cháy ngang kẽ hở giữa hai tâm hồn chúng tôi, giữa hai
trái tim con người. Tôi biết anh ta không muốn, song do tôi cười nên anh ta
phải mỉm cười đáp lại. Anh bật diêm, đến gần tôi hơn, nhìn thẳng vào mắt tôi và
miệng vẫn cười. Giờ đây, trước mặt tôi không còn là một viên cai tù phát xít mà
chỉ còn là một con người.
-Anh có con
không ? - Anh ta hỏi tôi.
-Có - Tôi đáp,
và lôi từ túi ra chiéc bóp có hình gia đình mình. Đoạn anh ta cũng lôi từ túi
ra tấm hình của những đứa con và bắt đầu kể những hi vọng của anh đối với
chúng.
Đôi mắt tôi
nhòa lệ. Tôi biết rằng mình sắp chết và chẳng bao giờ gặp lại người thân. Anh
ta cũng khóc.
Đột nhiên,
không nói một lời, anh ta mở khóa và kéo tôi ra khỏi buồng giam. Anh lặng lẽ
đưa tôi ra khỏi thành phố, thả tôi ra rồi quay trở về.
Thế đó, cuộc
sống của tôi đã được cứu rỗi nhờ một nụ cười. Từ khi đọc được câu chuyện này,
tôi nghiệm ra được nhiều điều. Tôi biết rằng bên dưới mọi vỏ bọc mà chúng ta
tạo ra để bảo vệ mình, bảo vệ phẩm giá và vị thế của mình, bên dưới những điều
này còn có một cái thật quý giá mà tôi gọi là tâm hồn. Tôi tin rằng nếu tâm hồn
bạn và tâm hồn tôi nhận ra nhau thì chúng ta chẳng còn gì phải sợ hãi hay căm
thù nhau. Nếu bạn từng có khoảnh khắc gắn bó với người khác qua sức mạnh của nụ
cười, thì tôi tin bạn cũng đồng ý với tôi đó là một phép lạ nho nhỏ, một món
quà tuyệt vời mà chúng ta có thể dành cho nhau. Mẹ Theresa đã cảm nhận điều này
trong cuộc sống và bà đưa ra một lời khuyên chân thành : "Hãy mỉm cười với
nhau, mỉm cười với vợ bạn, với chồng bạn, với con bạn và với mọi người - dù đó
là ai, vì điều này sẽ giúp bạn lớn lên trong tình yêu của nhau".
Chuyện cây táo
Cách
đây rất lâu , ở 1 làng nọ có một cây táo cổ thụ .Hàng ngày có 1 cậu nhỏ hay ra
chơi đùa với cây . Cậu leo trèo lên ngọn cây , hái táo để ăn và khi đã mệt mỏi
cậu ngủ thiếp đi dưới bóng râm của nó . Cậu rất yêu quí cây táo và cây táo cũng
thích chơi đùa với cậu. Thời gian trôi đi , cậu nhỏ gày nào đã lớn và không còn
chơi đùa với cây táo nữa . Một ngày nọ cậu xuất hiện với vẻ mặt rất buồn bã .
Cây táo muốn cậu chơi đùa với nó , nhưng cậu từ chối :
- Tôi không còn nhỏ nữa và tôi không muốn chạy xung quanh cây.
Tôi muốn chơi đồ chơi kia nhưng tôi không có tiền để mua chúng .
- Tôi cũng không có tiền - Cây táo nói - nhưng cậu có thể hái
các trái táo để bán và cậu sẽ có tiền .
Cậu trai rất mừng khi nghe đề nghị như vậy . Cậu hái hết các quả
táo mang đi bàn và không trở lại nữa . Cây táo rất buồn vì nhớ cậu. Một ngày
kia , cậu bé ngày nào đã trở thành 1 chàng trai , đến bên cây táo. Nó rất vui
mừng và đề nghị cậu chơi đùa với nó. Nhưng chàng trai từ chối và đề nghị cây
táo hãy cho chàng 1 ngôi nhà để gia đình của chàng trú ẩn .
-Tôi không có nhà để cho cậu - cây táo nói - nhưng cậu có thể
chặt những tán cây của tôi để làm nhà .
Và thế là chàng trai chặt hết các tán cây, vui vẻ mang đi. Cây
táo rất hạnh phúc khi thấy chàng trai vui nhưng không thấy chàng quay lại . Nó
trở nên buốn bã và cô độc. Vào 1 ngày hè nóng nực rất lâu sau đó, người đàn ông
- cậu bé lại xuất hiện. Và cây táo lại rất vui mừng. Nó muốn chơi đùa, nhưng
người đàn ông ấy từ chối vì mệt mỏi . Ông ấy muốn có 1 chiếc thuyền để nghỉ
ngơi và muốn cây táo giúp mình. Cây táo đề nghị người đàn ông hãy đốn thân cây
to lớn của nó đề làm thuyền . Người đàn ông đốn cây và không xuất hiện nữa .
Cuối cùng , vào 1 buổi chiều , ông lão - cậu bé đã xuất hiện .
- Ôi con trai ,bây giờ thì ta không còn gì để cho con nữa rồi -
cây táo nói - Không còn những quả táo chín ngọt.
- Con không còn răng để ăn táo..
- Cũng không còn cành để con leo ...
- Con không đủ sức để làm việc dó.
- Thật sự ta không còn gì nữa , chỉ còn mỗi gốc cây - Cây táo
khóc..
- Con không cần cái gì nữa cả . Chỉ cần 1 chỗ để nghỉ ngơi thôi
.
Nói rồi ông lão ngồi lên gốc cây . Cây táo rất đỗi vui mừng . Nó
cười qua làn nước mắt.
Đây chỉ là 1 câu chuyện ngụ ngôn . Cây táo là cha mẹ chúng ta .
Khi chúng ta còn bé chúng ta rất thích chơi đùa với Bố , Mẹ . Nhưng khi chúng
ta lớn thì chúng ta rời bỏ họ và chỉ quay về khi chúng ta cần lấy thứ gì hay
chúng ta có những nỗi phiền muộn . Cha mẹ vẫn sẵn sàng tha thứ đón nhận chúng
ta và làm tất cả những gì miễn là chúng ta được hạnh phúc
Món quà dành cho những nhà thông thái
Một
đồng tám mươi bảy xu, đúng như vậy. Hàng ngày, cô cố gắng tiêu thật ít tiền khi
đi chợ. Cô đi loanh quanh tìm mua thứ thịt và rau rẻ nhất cho bữa ăn hàng ngày,
ngay cả lúc cảm thấy hết sức mệt mỏi cô vẫn cố tìm kiếm. Tiết kiệm được đồng
nào hay đồng đó.
Della đếm lại
số tiền ít ỏi một lần nữa. Không hề có sự nhằm lẫn, chỉ có một đồng tám mươi bảy
xu ,và ngày mai sẽ là lễ giáng sinh. Cô sẽ không thể làm gì hơn, chỉ còn cách
ngồi xuống và khóc thôi. Ở đó, trong một căn phòng nhỏ tồi tàn, cô đang nức nở.
Della sống
trong căn phòng nhỏ nghèo nàn này với chồng của cô, James Dillingham Young, ở thành
phố
Della đã ngừng
khóc. Cô lau khô mặt rồi đứng nhìn một chú mèo xám trên bức tường đồng màu với
nó bên cạnh con đường tối ngoài cửa sổ. Ngày mai là Noel và cô chỉ còn một đồng
tám mươi bảy xu để mua cho Jim,Jim của cô, một món qùa. Cô muốn mua một món quà
thật sự có ý nghĩa , một thứ có thể biểu hiện được tất cả tình yêu cô dành cho anh.
Della chợt xoay người chạy đến bên chiếc gương treo trên tuờng. Mắt cô sáng
lên. Cho đến bây giờ, gia đình James Dillingham Young chỉ có hai vật quí giá
nhất. Một thứ là chiếc đồng hồ vàng của Jim. Chiếc đồng hồ này trước đây thuộc
sở hữu của cha anh ta và trước nữa là ông nội anh ta.Thứ còn lại là mái tóc của
Della.
Della thả nhanh mái tóc dài óng mượt xuống lưng.Thật tuyệt đẹp, không khác nào
như một chiếc áo khoác đang choàng qua người cô .Della cuộn tóc lên lại. Cô
đứng lặng đi rồi thút thít một lát . Della bước chậm rãi qua các cửa hàng dọc
hai bên đường rồi dừng lại trước bảng hiệu "Madame Eloise". Tiếp cô
là một phụ nữ mập mạp, bà ta chẳng có một chút vẻ "Eloise" nào cả.
Della cất tiếng hỏi:
'Bà mua tóc tôi không?'
'Tôi chuyên
mua tóc mà', bà ta đáp và bảo :' Hãy bỏ nón ra cho tôi xem tóc của cô đi'. Suối
tóc nâu đẹp tụyệt vời buông xuống. 'Hai mươi đồng' bà ta định giá, bàn tay nâng
niu mái tóc óng ả. 'Hãy cắt nhanh đi! và đưa tiền cho tôi' Della nói.
Hai giờ tiếp
theo trôi qua nhanh chóng. Cô tìm mua quà cho Jim trong các cửa hiệu trong niềm
vui khôn tả .Cuối cùng cô cũng chọn được một thứ . Ðó là môt sợi dây đồng hồ
bằng vàng. Jim rất quí chiếc đồng hồ của mình nhưng rất tiếc là nó không có dây
. Khi Della trông thấy sợi dây này cô biết rằng nó phải là của anh và cô phải
mua nó. Cô trả hai mươi mốt đồng để mua và vội vã trở về nhà với tám mươi bảy
xu còn lại. Ðến nhà, Della ngắm mái tóc cực ngắn của mình trong gương và nghĩ
thầm :'Mình có thể làm gì với nó đây?'. Nửa giờ tiếp theo cô nhanh chóng chuẩn
bị mọi thứ. Xong Della lại ngắm nghía mình trong gương lần nữa.Tóc của cô bây
giờ tòan những sợi quăn quăn khắp đầu. 'Chúa ơi, mình trông như một con bé nữ
sinh ấy!'. Cô tự nhủ :' Jim sẽ nói gì khi thấy mình như thế này?'
Bảy giờ tối,
bữa ăn đuợc chuẩn bị gần xong. Della hồi hộp chờ đợi, hy vọng rằng mình vẫn còn
xinh đẹp trong mắt Jim.
Thế rồi cửa
mở, Jim bước vào. Anh ấy trông rất gầy và cần có một cát áo khoác mới. Jim nhìn
chằm chằm vào Della. Cô không thể hiểu được anh đang nghĩ gì, cô sợ. Anh ta
không giận dữ, cũng chẳng ngạc nhiên. Anh đứng đó, nhìn cô với ánh mắt kỳ lạ.
Della chạy đến bên Jim òa khóc: 'Ðừng nhìn em như thế , anh yêu. Em bán tóc chỉ
để mua cho anh một món quà.Tóc sẽ dài ra mà. Em phải bán nó thôi, Jim à. Hãy
nói "Giáng sinh vui vẻ", em có một món quà rất hay cho anh này!'
'Em đã cắt mất
tóc rồi à?'Jim hỏi.
'Ðúng thế ,em
đã cắt và bán rồi ,vì vậy mà anh không còn yêu em nữa ư? em vẫn là em mà!'
Della nói.
Jim nhìn quanh rồi hỏi lại như một kẻ ngớ ngẩn: 'Em nói là em đã bán tóc à?'
'Ðúng, em đã nói vậy, vì em yêu anh! Chúng ta có thể ăn tối được
chưa, Jim?'
Chợt Jim vòng tay ôm lấy Della và rút từ túi áo ra một vật gì
đấy đặt lên bàn. Anh nói: 'Anh yêu em, Della, dù cho tóc em ngắn hay dài. Hãy
mở cái này ra em, sẽ hiểu tại sao khi nãy anh sững sờ đến vậy.'
Della xé bỏ lớp giấy bọc ngoài và kêu lên sung suớng, liền sau đó những giọt
nước mắt hạnh phúc rơi xuống.Trong đó là một bộ kẹp tóc, những chiếc kẹp dành
cho mái tóc óng ả của Della. Cô đã mơ ước có đuợc nó khi trông thấy lần đầu
tiên qua cửa kính một gian hàng. Những cái kẹp rất đẹp và rất đắt tiền. Bây giờ
chúng đã thuộc về cô nhưng tóc cô thì không còn đủ dài để kẹp nữa!
Della nâng niu món quà, mắt tràn đầy hạnh phúc. 'Tóc em sẽ chóng
dài ra thôi Jim', nói xong cô chợt nhớ đến dây đồng hồ vàng định tặng cho Jim
và chạy đi lấy .
'Ðẹp không anh? Em đã tìm kiếm khắp nơi đấy, giờ thì anh sẽ phải
thích thú nhìn ngắm nó hàng trăm lần mỗi ngày thôi. Nhanh lên, đưa nó cho em,
Jim, hãy nhìn nó với sợi dây mới này'.
Nhưng Jim không làm theo lời Della. Anh ngồi xuống vòng tay ra
sau đầu mỉm cuời nói: 'Della, hãy cất những món quà này đi. Chúng thật đáng
yêu. Em biết không, anh đã bán chiếc đồng hồ để mua kẹp cho em .Giờ thì chúng
ta có thể bắt đầu bữa tối được rồi em yêu'
Chúng tôi là những thằng ngu
Janice Anderson Connolly
Vào ngày đầu tiên tôi đi dạy, tất cả các giờ học đều trôi chảy. Cho đến giờ thứ
bảy, giờ cuối cùng trong ngày.Khi tôi bước tới lớp, tôi nghe thấy tiếng bàn ghế
gãy. Trong một góc phòng tôi thấy một học sinh đang đè một đứa khác xuống sàn
nhà. "Nghe này, thằng ngu kia!" đứa nằm dưới hét lên. "Tao cóc
thèm để ý đến con em gái của mày đâu!" "Mày đừng có đụng vào nó, mày
nghe tao chứ?" đứa ở trên hăm dọa.
Tôi yêu cầu
chúng không đánh nhau nữa. Bất ngờ cả 14 cặp mắt nhìn thẳng vào mặt tôi. Tôi
biết trông tôi không có vẻ gì là thuyết phục cho lắm. Cả hai tên gườm gườm nhìn
nhau và nhìn tôi rồi đi từ từ về chỗ ngồi. Vào lúc đó, giáo viên phòng bên cạnh
ló đầu vào phòng, hét bọn học trò của tôi ngồi vào
chỗ, im lặng và nghe lời tôi. Tôi cảm thấy mình thật bất lực.
Tôi cố gắng
dạy theo giáo trình đã soạn nhưng chỉ gặp những khuôn mặt gườm gườm cảnh giác
đề phòng. Khi hết giờ, tôi giữ cậu học trò đã gây ra vụ đánh nhau. Cậu ta tên
là Mark. "Thưa cô, không nên phí thời gian với tụi em," cậu ta nói.
"Tụi em là những thằng ngu." Và Mark rời khỏi phòng.
Lặng người đi,
tôi rơi mình xuống ghế và bắt đầu suy nghĩ xem tôi có nên trở thành giáo viên
hay không. Có lẽ cách giải quyết tốt nhất là nên từ bỏ? Tôi tự nhủ sẽ cố một
năm rồi sau khi tôi lập gia đình vào mùa hè tới tôi sẽ làm điều gì đó có ích
hơn. "Tụi nó quậy cô phải không?" Đó là người giáo viên đã vào lớp
tôi lúc nãy. Tôi gật đầu. "Đừng có suy nghĩ nữa," anh ta nói.
"Tôi dạy chúng trong những lớp phụ đạo vào mùa hè, và hầu như chắc chắn
tụi nó sẽ không tốt nghiệp nổi. Đừng có phí thời gian với bọn này."
"Ý anh là
sao?"
"Chúng
sống trong những túp lều ngoài đồng. Chúng là những lao động nay đây mai đó.
Chúng chỉ đến trường khi chúng thích thôi. Đứa trẻ thứ hai đã quấy rối em gái
của Mark khi chúng đi hái đậu chung. Tôi đã phải la chúng vào bữa trưa. Cứ phải
giữ chúng im lặng và làm việc. Nếu chúng gây ra điều gì, cứ kêu tôi."
Khi tôi lấy đồ ra về. Tôi không thể nào quên được hình ảnh khuôn mặt của Mark
khi cậu ta nói "Chúng em là những thằng ngu." Thằng ngu. Từ này cứ
vang lên trong đầu tôi. Tôi quyết định tôi phải làm điều gì đó thật mạnh mẽ.
Vào buổi chiều
hôm sau tôi bảo với người đồng nghiệp của tôi đừng vào lớp tôi nữa. Tôi cần
điều khiển những đứa trẻ này theo cách của tôi. Tôi quay lại lớp và nhìn vào
mắt từng học sinh. Rồi tôi bước tới bảng và viết ECINAJ. "Đó là tên của
tôi," tôi nói. "Các em có thể nói cho tôi biết đó là gì không?"
Bọn trẻ nói rằng tên của tôi "kỳ cục" và chúng chưa bao giờ thấy một
cái tên như vậy. Tôi lại bước tới bảng và viết chữ JANICE. Nhiều đứa nhỏ bật
kêu lên và chúng nhìn tôi vui vẻ. "Các em nói đúng, tên của tôi là
Janice," tôi nói. "Tôi bị thiểu năng đọc, nghĩa là chứng đọc khó. Khi
tôi bắt đầu đi học, tôi không thể viết tên của tôi chính xác. Tôi không thể đọc
chữ và các con số thì bay mất tiêu khỏi đầu tôi. Tôi bị đặt biệt danh "Đứa
ngu". Đúng vậy đó - Tôi đã từng là một "đứa ngu". Bây giờ tôi
vẫn còn cảm giác được những âm thanh khủng khiếp đó và sự xấu hổ của mình."
"Vậy sao cô thành giáo viên được?" một đứa trẻ hỏi.
"Vì tôi ghét những biệt hiệu đó và tôi không ngu si và tôi rất ham học.
Lớp học của chúng ta cũng vậy. Nếu các bạn thích biệt danh "thằng
ngu", các bạn không cần ở đây. Hãy đổi qua lớp khác. Không có ai ngu ở
trong lớp này." "Tôi sẽ không dễ dàng với các em," tôi tiếp tục.
"Chúng ta sẽ làm việc và làm cho tới khi các em nắm bắt được. Các em sẽ
tốt nghiệp và tôi hy vọng một số em sẽ vào được đại học. Đó không phải là
chuyện tếu - đó là một lời hứa. Tôi sẽ không muốn nghe từ "ngu" một
lần nào nữa. Các em có hiểu không?"
Bọn trẻ dường
như ngồi nghiêm chỉnh hơn. Chúng tôi làm việc rất chăm chỉ và tôi bắt đầu thực
hiện được một phần lời hứa. Đặc biệt Mark là một đứa trẻ rất thông minh. Tôi đã
nghe cậu ta nói với một đứa khác "Cuốn sách này rất hay. Chúng tớ không
đọc sách trẻ con ở đây." Cậu đang cầm cuốn sách "To Kill a
Mockingbird". Tháng ngày trôi qua, và sự tiến bộ thật tuyệt vời. Một ngày
kia Mark nói với tôi "Mọi người vẫn nghĩ chúng em ngu vì chúng em hay nói
sai ngữ pháp." Đó là thời
điểm tôi chờ đợi. Từ lúc đó chúng tôi học chuyên sâu về ngữ pháp, bởi vì bọn
trẻ muốn thế. Tôi thật sự tiếc nuối khi thấy tháng Sáu tới, bọn trẻ đang muốn
học thật nhiều. Tất cả học trò đều biết tôi sẽ lập gia đình và dời đi xa. Tôi
thấy rõ bọn trẻ xúc động mỗi khi tôi nhắc đến điều đó. Tôi vui vì thấy chúng
yêu mến tôi nhưng lại sợ rằng chúng sẽ buồn giận khi tôi ra đi.
Vào ngày cuối
cùng của năm học, khi tôi đến trường, thầy giám thị gọi tôi khi tôi vừa bước
vào cổng trường. "Xin cô vui lòng đi theo tôi," ông nói một cách
nghiêm khắc. "Có chuyện trong phòng học của lớp cô." Ông thẳng bước
đi về hướng lớp học. Điều gì đây? Tôi lo lắng. Thật tuyệt vời! Bọn trẻ đã lấy
sơn phun lên từng góc tường những bông hoa, từng bó hoa trên bàn mỗi đứa và một
bó hoa lớn trên bàn tôi. Bọn trẻ làm thế nào mà được nhỉ? Tôi suy nghĩ. Hầu hết
bọn chúng đều rất nghèo đến mức phải xin trường trợ cấp cho quần áo ấm và thức
ăn.Tôi bật khóc, và bọn trẻ khóc theo tôi. Sau đó tôi mới được biết bằng cách
nào bọn chúng làm được như vậy.
Mark làm thêm
trong một tiệm bán hoa vào cuối tuần đã thấy rất nhiều phiếu đặt hàng của các
lớp khác. Cậu ta đã kể lại cho bạn bè nghe. Quá kiêu hãnh để có thể chấp nhận
bị coi là "nghèo", Mark đã hỏi người chủ tiệm xin những bông hoa dư
còn lại. Rồi cậu đến nghĩa trang kể về một giáo viên đang chuẩn bị đi xa. Người
ta đã giữ lại cho cậu những giỏ hoa. Đó không phải là điều cuối cùng bọn trẻ
làm cho tôi. Hai năm sau, cả 14 học sinh đã tốt nghiệp, và 6 đứa đã đạt học
bổng vào đại học.Hai mươi tám năm sau, tôi đang dạy ại một trường rất nổi tiếng
không xa nơi trường cũ. Tôi được biết Mark đã lập gia đình với người cậu yêu từ
đại học và trở thành một nhà kinh doanh tài giỏi. Và thật bất ngờ, ba năm trước
đứa con trai của Mark đã lại học trong lớp tôi dạy. Đôi lần tôi bật cười khi
nhớ lại ngày đầu tiên đi dạy. Nghĩ đến việc tôi muốn bỏ nghề để làm điều gì đó
tốt hơn!
Chiếc lá cuối cùng
Trong một quận nhỏ phia đông
Những “vùng”
này lọt thỏm trong những góc và đường cong lạ kì. Một con đương cắt ngang với
chính nó một, hai lần. Một hoạ sĩ đã có lần khám phá là con đường có thể có
giá. Ví dụ như khi một nhân viên thu ngân cầm hoá đơn của mầu vẽ, giấy và vải,
sau khi đi dọc theo đường này bỗng thấy mình đã đi vòng lại chỗ cũ mà không hề
thu được một xu nào cả!
Thế nên đám
hoạ sĩ chẳng bao lâu đã kéo đến phường Greenwich, săn lùng phòng cho thuê có
cửa sổ thông ra hướng bắc, góc mái kiểu thế kỷ 18, gác lửng kiểu Hà Lan, và giá
thuê lại rẻ. Sau đấy họ mang vào vài lọ hợp kim thiếc, một hai cái chảo nấu ăn
dã chiến, và thế là một “quần cư” thành hình.
Hai cô Sue và Johnsy cùng thuê chung một căn phòng đơn giản ở tầng trên cùng
của một toà nhà ba tầng lụp xụp. “Johnsy” thực ra là tên thân mật của
Bạn sẽ không
xem Thần Viêm Phổi như một quân tử già đầy hào hiệp. Người con gái nhỏ vốn đã
mất máu vì những trận gió ở Califỏnia thì lẽ ra không đáng cho một kẻ bất tài
già nua bận tâm đến. Nhưng hắn đã tấn công Johnsy. Thế là cô nằm bẹp, không mấy
cử động, trên chiếc giường sắt, xuyên qua khung cửa sổ kiểu Hà Lan nhìn ra bức
tường trơ trụi của căn nhà gạch kế bên.
Một buổi sáng, vị bác sĩ đầy bận rộn mời Sue ra hành lang. Ông đang vẩy cái
nhiệt kế thăm bệnh để mực thuỷ ngân trong đó hạ xuống.
- Cơ may khởi
bệnh của cô ấy áng chừng chỉ một phần mười. Và cơ may này là tuỳ vào việc cô ấy
có ý chí muốn sống hay không. Với cách con bệnh chỉ ngóng chờ công ty mai táng
đến thì sách thuốc nào cũng vô dụng. Cô bạn nhỏ của cô đã bị ám ảnh là cô ấy sẽ
không qua khỏi. Cô ấy có ý định gì không?
- Chị ấy...
chị ấy muốn có ngày nào đó vẽ tranh phong cảnh vịnh
- Vẽ tranh à?
Thật là điên rồ! Cô ấy có bận tâm nặng nề về việc gì không, chẳng hạn về một
người đàn ông nào đó?
Cô Sue khịt
mũi:
- Một người
đàn ông à? Một người đàn ông thì có thể... mà không, bác sĩ ạ, không có chuyện
như thế.
Vị bác sĩ nói:
- Thế thì là
do cô ấy quá yếu rồi. Tôi sẽ cố làm mọi cách mà khoa học cho phép. Nhưng mỗi
khi con bệnh của tôi bắt đầu nhẩm tính số lượng xe trong chuyến đưa đám của họ
thì xem như hiệu lực của thuốc men chỉ còn một nửa. Nếu cô có cách khiến cho cô
ấy hỏi han cô về thời trang mua đông thì tôi có thể đoán chắc cơ may là một
phần năm, thay vì là một phần mười.
Sau khi vị bác
sĩ đi khỏi, Sue đi vào phòng vẽ và khóc cho đến khi cái khăn giấy Nhật tơi tả
thành bột giấy. Rồi cô đường bệ đi vào phòng của Johnsy với cái giá vẽ, miệng
huýt sáo một điệu dân ca Mỹ rộn ràng.
Johnsy vẫn nằm bẹp, xem chừng không động đậy chút nào dưới tấm vải giường, mặt
hướng về cái cửa sổ. Sue ngưng huýt sáo, nghĩ là bạn mình đang ngủ. Cô sắp xếp
giá vẽ và bắt đầu dùng viết và mực để vẽ hình minh hoạ cho một truyện để đăng
trong một tạp chí. Trong khi các hoạ sĩ trẻ tuổi phải dọn đường cho Hội Hoạ
bằng cách vẽ tranh cho truyện ấy để dọn đường cho Văn Chương. Khi Sue đang phác
hoạ cái quần bảnh bao và gọng kinh một tròng của một anh hùng (một tay cao bồi
bang Idaho), cô nghe một
tiếng nho nhỏ, lặp lại vài lần.
Cô đi vội đến
bên mép giường. Johnsy đang mở mắt, nhìn ra cửa sổ, và đang đếm, đếm ngược:
“mười hai”, và ít lâu sau: “mười một”, và sau đấy “mười”, rồi “chín”, rồi “tám”
và “bảy” gần như liền nhau.
Sue nhìn chăm chú bên ngoài cửa sổ. Có gì ở ngoài đấy đâu mà đếm? Chỉ có một
khoảng sân trống buồn nản, và bức tường trơ trụi của một căn nhà gạch xa hơn
chừng mười thước. Một dây thường xuân thật già cỗi, gốc vặn vẹo mục nát, leo
đến giữa bức tường gạch. Ngọn gió thu lạnh đã làm rơi rụng đám lá, phơi bầy các
nhánh gần như trơ trụi bám vào mấy mảng gạch vụn vỡ. Sue hỏi?
- Cái gì vậy
hở bồ?
Johnsy nói,
gần như thì thầm:
- Sáu. Bây giờ
rơi nhanh quá. Ba ngày trước còn gần cả trăm, đếm muốn nhức đầu. Nhưng giờ thì
dễ rồi. Thêm chiếc nữa. Giờ chỉ còn lại năm.
- Năm cái gì,
noi cho Sue của bồ nghe nào!
- Năm chiếc
lá. Trên cây thường Xuân. Khi chiếc lá cuối cùng rụng thì mình cũng sẽ ra đi.
Minh đã biết như thế ba ngày nay rồi. Bác sĩ không nói cho bạn biết à. Sue càu
nhàu, với giọng khinh miệt cao quý.
- Ô hay! Minh
chưa bao giờ nghe có chuyện điên khùng như vậy. Mấy cái lá thường Xuân thì có
liên hệ gì đến việc bồ khỏi bệnh đâu nào? Và bồ vẫn thích cái cây này, cô nàng
hư đốn ơi! Đừng có ngốc nghếch. Sáng nay ông bác sĩ nới với mình là cơ may của
bồ khỏi bệnh hẳn... xem ông ấy nói gì nào... ông ấy nói cơ may chính xác là
mười trong một! Đấy cũng bằng với cơ may chúng mình có ơ New York để đáp tầu
điện hay đi qua một toà nhà mới. Bây giờ ăn một tí cháo, rồi mua ít tượu vang
poóc-tô cho cô bé đang bệnh, và thịt lợn cho chính tác giả ăn. Johnsy vẫn dán
mắt ra ngoài cửa sổ:
- Không cần
phải mua rượu vang. Thêm một chiếc nữa. Không, mình không muốn ăn cháo. Thế là
còn có bốn. Mình muốn xem chiếc lá cuối cùng trước khi trời tối. Khi ấy mình
cũng sẽ ra đi. Sue nghiêng mình trên cô:
- Johnsy ơi,
bồ có thể hứa nhắm mắt lại và không nhìn ra ngoài cửa sổ khi mình làm việc được
không?
Ngày mai mình
phải đi giao mấy bức vẽ. Minh cần ánh sáng, nếu không mình phải kéo rèm xuống.
Johnsy hỏi, giọng lạnh tanh:
- Bạn có thể
vẽ trong phòng kia được không?
- Mình muốn ở
kề bên bồ. Hơn nữa, mình không muốn bồ cứ nhìn mãi mấy chiếc lá thường Xuân vô
duyên đó.
- Cho mình
biết khi nào bạn làm xong, vì mình muốn xem chiếc lá cuối cùng rụng xuống. Mình
chán chờ đợi rồi. Mình chán suy nghĩ. Mình muốn buông xuôi tất cả, và thả người
trôi xuống, xuống nữa, như là một trong mấy chiếc lá mệt mỏi kia. Johnsy nhắm
mắt lại, mặt tái nhợt, năm yên như la một cái tượng bị sập đổ.
- Ráng ngủ đi.
Mình muốn kêu ông Behrman lên để ngồi mẫu cho mình vẽ một ông thợ mỏ già cô
độc. Mình chỉ đi một phút. Đừng cựa quậy cho đến khi mình trở lại.
Ông già
Behrman là một hoạ sĩ sống ở tầng trệt bên dưới phòng của họ. Ông đã quá sáu
mươi, và có một chòm râu rậm như ông Moses hiện thân trên bức điêu khắc của
Michael Angelo. Behrman là cả một sự thất bại trong nghệ thuật. Trong bốn mươi
năm ông vung vẩy chiếc cọ mà không hề chạm gần đến vạt áo của Người Tình. Ông
luôn luôn muốn vẽ nên một kiệt tác, nhưng chưa bao giờ bắt đầu. Trong vài năm
nay ông không vẽ được gì ngoại trừ thỉnh thoảng ít nét quấy quá cho giới thương
mại và quảng cáo. Ông kiếm tiền chút đỉnh bằng việc ngồi làm mẫu cho các hoạ sĩ
trẻ trong quần cư khi họ không muốn trả theo giá của người mẫu chuyên nghiệp.
Ông uống rượu gin lu bù, và vẫn nói đến kiệt tác sắp đến của ông. Còn lại thì
Behrnam là một ông già nhỏ thó nhưng dữ tợn, hay chửi như té tát người nào tỏ
ra yếu đuối, và xem mình như là con chó giữ nhà để bảo vệ cho hai hoạ sĩ trẻ
sống ở tấng trên.
Sue tìm gặp behrman khi ông nồng nặc mùi rượu dâu trong căn phòng nhỏ tối tù
mù. Trong một góc là cái giá vẽ với khung vải trống trơn, suốt hai mươi lăm năm
vẫn chờ đợi đường nét đầu tiên của một kiệt tác. Cô nói cho ông nghe về chuyện
hão huyền của Johnsy, về việc cô nàng – quả thật nhẹ tênh và mỏng manh như một
chiếc lá - sẽ trôi đi khi sự bám víu của cô vào trần thế vốn đã yếu sẽ yếu
thêm.
Ông già Behrman, với cặp mắt đỏ sòng sọc, lớn tiếng kinh thường và chế diễu cho
những điều tưởng tượng ngốc nghếch:
- Khốn khổ! ở
đời sao lại có người ngu xuẩn muốn chết vì mấy cái lá rụng từ một dây leo vô
duyên như vậy? Tao chưa bao giờ nghe có chuyện này. Không tao sẽ không ngòi làm
mẫu cho một đứa ẩn cưa ngu ngốc như mày. Tại sao mày lại để ý tưởng khùng điên
đấy đi vào đầu của nó? Ôi dào, cái con nhỏ Johnsy khốn khổ!
- Chị ấy đang
yếu lắm, và cơn sốt làm cho đầu óc chị ấy trở nên bệnh hoạn đầy những mơ tưởng
kỳ quái. Được rồi, nếu ông không muốn ngồi làm mẫu cho tôi cũng được. Nhưng tôi
nghĩ ông là một ông già xấu tính – già vô tích sự. Ông Behrman tru tréo lên:
- Mày đúng là
đàn bà! Ai bảo tao không muốn ngồi làm mẫu? Đi lên đi. Tao sẽ đến. Cả nửa giờ
đồng hồ rồi tao đã nói là tao sẵn sàng ngồi. Trời ơi! Đây không phải là chỗ cô
Johnsy có thể năm bẹp dưỡng bệnh được. Một ngày nào đấy tao sẽ vẽ nên một kiệt
tác, và bọn mình sẽ rời đi nơi khác. Trời ơi! Đúng là phải như thế.
Johnst đang
ngủ khi họ lên. Sue buông cái rèm cửa xuống, ra dấu bảo Behrman đi vào phòng
kia. Trong đấy, xuyên qua khung cửa sổ họ nhìn dây thường Xuân với nỗi lo sợ.
Rồi họ nhìn nhau một lúc, không nói lời nào. Một cơn mưa giá lạnh đang ập xuống
dai dẳng, pha cùng với tuyết. Trong chiếc áo xanh cũ kỹ, Behrman ngồi làm mẫu,
giả làm một thợ mỏ ẩn cư, ngồi trên một cái ấm lật ngược giả làm một tảng đá.
Khi Sue thức giấc vào buổi sáng sau giấc ngủ kéo dài một giờ, cô thấy Johnsy
đang vô hòn nhìn cái rèm màu sậm đã buông xuống. Johnsy thì thào:
- Kéo rèm lên.
Mình muốn nhìn.Sue mệt mỏi làm theo bạn.
- Nhưng xem
kìa! Sau trận mưa vùi dập và những cơn gió xoáy dữ tợn suốt một đêm dài, vẫn
còn một chiếc lá thường Xuân dựa trên bức tường gạch. Đấy là chiếc lá cuối
cùng. Vẫn còn có mầu xanh thẫm gần cuống, nhưng với phần rìa te tua pha mầu
vàng của sự tàn tạ, chiếc lá vẫn dũng cảm bám vào cái cành cao dăm bảy mét cách
mặt đất.
Johnsy nói:
- Đấy là chiếc lá cuối cùng. Mình nghĩ chắc chắn nó đã rụng đêm
qua. Mình nghe tiếng gió. Nó sẽ rụng hôm nay, và mình sẽ chết cùng lúc với
nó.Sue nghiêng khuôn mặt tóp của cô kề cận cái gối:
- Cưng ơi là cưng! Nếu cưng không nghĩ đến chính bản thân cưng thì
nên nghĩ đến mình đây. Mình sẽ làm được gì chứ?
Nhưng Johnsy không trả lời. Nỗi cô đơn cùng cực nhất trên thế
gian là một linh hồn chuẩn bị tiếp tục cuộc hành trình bí ẩn, xa thẳm. Điều
mộng tưởng dường như đã ảm ảnh cô mạnh mẽ hơn khi những dây nối buộc cô với
tình bạn và với trần thế đã bị lơi lỏng. Ngày dần trôi, và dù qua khoảng không
xám xịt, họ vẫn thấy chiếc lá đơn độc bảm vào cuống của nó, dựa vào bức tường.
Và rồi, khi màn đêm buông xuống, gió bắc lại thổi, trong khi mưa vẫn đập vào
các cửa sổ, chảy ồng ộc xuống theo rìa mái nhà kiểu Hà Lan.Khi đã có đủ ánh
sáng buổi tinh sương, Johnsy, con người vô cảm, lại ra lệnh kéo cái rèm xuống.
Chiếc lá thường Xuân vẫn còn đấy. Johnsy nằm một hồi lâu nhìn
nó. Và rồi cô gọi Sue, đang quậy nồi cháo ga trên cái bếp ga. Cô nói:
- Minh là đứa hư, Sue à. Có cái gì đó đã khiến chiếc lá vẫn ở
đấy để cho thấy mình quả là độc ác. Muốn chết là một cái tội. Bây giờ bồ có thể
mang cho mình chút cháo, và ít sữa pha chút rượu vang póc-tô, và... không, mang
trước cho mình cái gương soi cầm tay, rồi chèn ít cái gối quanh mình, rồi mình
sẽ ngồi lên để xem bồ nấu nướng. Một giờ sau, cô nói:
- Sue à, một ngày nào đấy mình sẽ vẽ cảnh vịnh
Ông bác sĩ đến vào buổi xế chiều, và khi ông trở ra Sue có cớ để
đi ra ngoài hành lanh. Ông nắm lấy bàn tay gầy, run rẩy của Sue đặt trong tay
ông.
- Cơ may ngang bằng. Với công chăm sóc tận tuỵ của cô, cô sẽ
thắng. Và giờ tôi phải đến thăm một ca khác ở tầng dưới. Người bệnh là Behrman
– tôi nghĩ chừng đâu là một hoạ sĩ. Cũng viêm phổi. Ông ta già cả, yếu đuối,
cơn bệnh lại là cấp tính. Không có hi vọng gì, nhưng tôi sẽ đưa ông đến bệnh
viện để được thoải mái hơn.
Ngày kế, ông bác sĩ bảo Sue:
- Cô ấy qua khỏi cơn nguy rồi. Cô đã thắng. Bây giờ chỉ cần dinh
dưỡng và chăm sóc – chỉ có thế thôi.
Buổi chiều ấy, khi Johsy đang đan một cái khăn quàng len mầu lam
thật đậm và xem vẻ rất vô dụng, Sue đến bên giường cô, đặt cánh tay quanh cô và
cũng quanh mấy cái gối.
- Mình có chuyện này nói cho bồ biết, cái con chuột trắng ơi. Ông
Behrman qua đời hôm nay ở bệnh viện vì chứng viêm phổi. Ông ấy nhuốm bệnh chỉ
trong có hai ngày. Người gác đã tìm thấy ông sáng ngày đầu tiên trong căn phòng
tầng dưới, bất tỉnh với cái chân đau đớn. Đôi giầy và quần áo ông ấy bị ướt cả,
lạnh như nước đá. Họ không thể hiểu nổi ông đã đi đâu trong một đêm kinh hoàng
như thế. Và rồi họ tìm thấy cái đèn bão, vẫn cháy, và một cái thang đã bị rời
khỏi nơi cất giữ, vài cây cọ tơi tả, và nghiên mầu mới ít mầu xanh và vàng, bồ
nhìn ra ngoài cửa sổ xem, nhìn chiếc lá thường Xuân cuối cùng trên bức tường
đấy. Bồ có đặt nghi vấn tại sao nó không bao giờ bay lất phất khi có gió thổi
không? Cưng ơi, đó là kiệt tác của ông Behrman đấy - ông đã vẽ nó đúng vào đêm
chiếc lá cuối cùng rơi rụng.
Hộp giấy thứ 11
Mục sư Bill Simpson
Bạn nhớ nhất
ngày lễ Tạ ơn nào mà bạn đã trải qua trong đời mình? Tôi xin kể lại câu chuyện
của tôi. Vào ngày đó, nhà thờ ghi danh sách mười gia đình nghèo nhất để phát
mười hộp thức ăn. Khi chúng tôi gói những hộp thức ăn này trong hội từ thiện thì
những gia đình đang chờ đợi một cách sung sướng. Những hộp thức ăn này là những
thức ăn ngon nhất đối với họ trong nhiều tháng nay. Khi họ đang lấy hộp thức ăn
của mình, một gia đình lại vừa mới tới. Cha, mẹ và ba đứa trẻ bước ra khỏi một
chiếc xe tải cũ kỹ và bước vào trong phòng. Họ là một gia đình mới, không có
tên trong danh sách. Họ nghe nói nhà thờ có phân phát thức ăn. Tôi giải thích
rằng chúng tôi không có dư thức ăn cho một gia đình nữa. Khi tôi cố gắng nói
với họ rằng tôi sẽ làm hết sức mình, một điều kỳ diệu đã xảy ra. Không nói một
lời, một người đàn bà đặt xuống hộp thức ăn của mình rồi nhanh chóng tìm một
hộp không để bên cạnh. Bà ta chuyển một số đồ từ hộp thức ăn của bà ta vào hộp
không này. Ngay sau đó những người khác cũng làm theo bà ta, và những người
nghèo khổ này đã có được hộp thứ 11 cho gia đình mới.
Paco, về nhà đi con!
Alan Cohen
Trong một thị
trấn nhỏ, một người cha cãi nhau với Paco – đứa con trai nhỏ của mình. Vào sáng
hôm sau, người cha phát hiện đứa con của mình đã bỏ nhà ra đi.
Tràn ngập hối
hận, người cha nhận thấy rằng đứa con trai thật sự quan trọng hơn tất cả mọi
điều trên thế gian này. Ông muốn sửa chữa lại mọi việc. Ông đi tới một cửa hiệu
nổi tiếng nhất thị trấn và treo một tấm biển "Paco, về nhà đi con. Cha yêu
con lắm. Hãy gặp cha ở đây vào sáng mai." Sáng hôm sau, người cha đi đến
cửa hiệu, ở đó đã có bẩy cậu bé cùng tên Paco và cũng chạy trốn khỏi nhà mình.
Những đứa trẻ này đã nghe được tiếng gọi đầy tình thương, và mỗi đứa đều hy
vọng đó chính là người cha đang gọi mình về nhà với vòng tay rộng mở.
Và tôi đã bật khóc...
Meg Hill
Tôi đã không
bật khóc khi được biết con tôi là một đứa trẻ bị bệnh tâm thần. Tôi vẫn ngồi im
và không nói gì khi vợ chồng tôi được thông báo rằng Kristi đứa con hai tuổi của
chúng tôi - đúng như chúng tôi đã nghi ngờ – thật sự bị chậm phát triển trí
não. "Cứ khóc đi," bác sỹ khuyên tôi thân ái. "Nó giúp tránh
được các khủng hoảng về tâm lý."
Những khủng
hoảng tâm lý không xảy ra, tôi không thể khóc trong những ngày tháng tiếp theo.
Chúng tôi đăng ký cho con vào trường mẫu giáo khi cháu được bẩy tuổi. Thật dễ
bật khóc khi tôi để con mình ở lại trong căn phòng toàn những đứa trẻ năm tuổi
đầy tự tin, háo hức, nhanh nhẹn. Kristi đã chơi một mình ở nhà rất nhiều giờ,
nhưng vào bữa đó, khi cháu là đứa khác biệt hẳn giữa hai mươi đứa trẻ khác, có
lẽ lúc đó là lúc cháu nó cảm thấy cô đơn nhất.
Mặc dù vậy,
những điều tốt đẹp hơn cũng dần dần tới với Kristi và những bạn cùng lớp của
cháu. Khi khoe về mình, những đứa bạn của Kristi cũng cố gắng khen thêm:
"Hôm nay Kristi đã đọc tất cả các chữ chính xác." Không đứa trẻ nào
nói thêm rằng những chữ mà Kristi phải đọc dễ hơn nhiều so với các bạn khác.
Trong năm thứ hai ở trường, cháu nó gặp một trường hợp rất khó khăn. Một cuộc thi
lớn cho học sinh về năng khiếu âm nhạc và thể thao. Kristi lại rất kém về âm
nhạc và khả năng vận động. Vợ chồng chúng tôi cũng rất sợ khi nghĩ đến ngày đó.
Hôm đó, Kristi
tính giả bộ bệnh. Tôi cũng muốn liều để cho cháu ở nhà. Tại sao phải để cho
Kristi thua trong một phòng thể thao ngập những phụ huynh, học sinh và thầy cô
giáo? Cách giải quyết đơn giản nhất là để cháu ở nhà. Chắc chắn rằng vắng mặt
trong một chương trình như vậy cũng không có vấn đề gì xảy ra. Nhưng lương tâm
tôi không cho phép tôi đầu hàng dễ dàng như vậy. Và cuối cùng thì tôi phải đẩy
Kristi - lúc đó đã tái nhợt và rất miễn cưỡng - lên xe học sinh và chính tôi
lại giả bộ bệnh.
Nhưng một khi
tôi đã ép con gái mình tới trường, thì tôi cũng phải ép mình tới tham gia
chương trình. Dường như thời gian kéo dài tới vô tận khi chưa tới nhóm của
Kristi trình diễn. Cuối cùng thì chúng cũng tới lượt, khi đó tôi biết Kristi
rất lo sợ. Lớp của cháu được chia thành từng nhóm. Với những động tác ì ạch,
chậm và lóng ngóng, chắc chắn cháu sẽ làm đội kém điểm.
Cuộc thi đấu
lại diễn ra rất suôn sẻ một cách đáng ngạc nhiên, cho đến khi cuộc thi chạy
trong bao tải. Mỗi đứa trẻ phải nhảy vào trong bao từ tư thế đứng, ôm bao nhảy
đến đích, quay vòng lại nơi xuất phát và nhảy ra khỏi bao. Tôi thấy Kristi đứng
gần cuối hàng và trông có vẻ hoảng loạn.
Nhưng khi gần
tới lượt Kristi, có một thay đổi trong đội của cháu. Cậu con trai cao nhất
trong đội đứng ra sau Kristi và đặt hai tay lên eo của cháu. Hai đứa con trai
khác đứng lệch ra phía trước của cháu. Khi đứa trẻ trước Kristi nhảy ra khỏi
bao, hai đứa con trai đằng trước giữ bao trong khi đứa con trai đằng sau nhấc
Kristi lên và đặt cháu chính xác vào trong bao. Đứa con gái đứng đằng trước
Kristi giữ tay cháu và giúp cháu giữ thằng bằng. Cuối cùng cháu cũng bắt đầu
nhảy, mỉm cười và tự hào. Giữa tiếng hoan hô cổ vũ của các giáo viên, học sinh
và phụ huynh, tôi đã cảm ơn trời vì những con người tốt bụng kia có mặt trong
cuộc đời đã giúp cho đứa con gái khuyết tật của tôi có thể cảm thấy mình như là
một con người thật sự.
Và tôi đã bật
khóc.
Mẹ lạnh lắm phải không?
Vào một đem
Giánh sinh, một thiếu phụ mang thai lần bước đến nhà một người bạn nhờ giúp đỡ.
Con đường ngắn dẫn đến nhà người bạn có một mương sâu với cây cầu bắc ngang.
Người thiếu phụ trẻ bỗng trượt chân chúi về phía trước, cơn đau đẻ quặn lên
trong chị. Chị hiểu rằng mình không thể đi xa hơn được nữa. Chị bò người
phía bên dưới cầu.
Đơn độc giữa
những chân cầu, chị đã sinh ra một bé trai. Không có gì ngoài những chiếc áo
bông dày đang mặc, chị lần lượt gỡ bỏ áo quần và quấn quanh mình đưa con bé
xíu, vòng từng vòng giống như một cái kén. Thế rồi tìm thấy được một miếng bao
tải, chị trùm vào người và kiệt sức bên cạnh con.
Sáng hôm sau,
một người phụ nữ lái xe đến gần chiếc cầu, chiếc xe bỗng chết máy.Bước ra khỏi
xe và băng qua cầu, bà mẹ nghe một tiếng khóc yếu ớt bên dưới. Bà chui xuống
cầu để tìm.Nơi đó bà thấy một đứa bé nhỏ xíu, đói lả nhưng vẫn còn ấm, còn
người mẹ đã chết cóng.
Bà đem đưa bé
về và nuôi dưỡng. Khi lớn lên, cậu bé thường hay đòi mẹ nuôi kể lại câu chuyện
đã tìm thấy mình. Vào một ngày lễ giáng sinh, đó là sinh nhật lần thứ 12,cậu bé
nhờ mẹ nuôi đưa đến mộ người mẹ tội nghiệp. Khi đến nơi, cậu bé bảo mẹ nuôi đợi
ở xa trong lúc cậu cầu nguyện. Cậu bé đứng cạnh ngôi mộ, cúi đầu và khóc. Thế
rồi cậu bắt đầu cởi quần áo. Bà mẹ nuôi đứng nhìn sững sờ khi cậu bé lần
lượt cởi bỏ tất cả và đặt lên mộ mẹ mình.
"Chắc là
cậu sẽ không cởi bỏ tất cả - bà mẹ nuôi nghĩ - cậu sẽ lạnh cóng!" song cậu
bé đã tháo bỏ tất cả và đứng run rẩy. Bà mẹ nuôi đi đến bên cạnh và bảo cậu bé
mặc đồ trở lại. Bà nghe cậu bé gọi người mẹ mà cậu chưa bao giờ biết: " mẹ
đã lạnh hơn con lúc này, phải không mẹ?" Và cậu bé oà khóc
MỘT CUỘC ĐUA TÀI
Năm 20 tuổi,
tôi là một nữ điều dưỡng đang thực tập tại một bệnh viện nhi. So với viện tim
hoặc bệnh viện đa khoa, công việc ở bệnh viện nhi đối với tôi có vẻ dễ như trở
bàn tay. Tôi vốn có khiếu kết bạn với trẻ con. Chắc chắn tôi sẽ vượt qua dễ
dàng và chỉ còn chờ ngày tốt nghiệp...
Chris là một
cậu bé 8 tuổi vô cùng hiếu động. Cậu lén bố mẹ vào thám thính công trường xây
dựng cạnh nhà, và bị té gãy tay. Cánh tay gãy của cậu bị nhiễm trùng, buộc phải
cưa bỏ. Tôi được chỉ định làm y tá hậu phẩu của cậu bé.
Khi sức khỏe
của cậu bé dần dần khá lên cũng là lúc cậu đau khổ nhận ra sự mất mát của
mình... Cậu nằm một chỗ, chờ giúp đỡ, không chịu làm vệ sinh cá nhân. Tôi nhẹ
nhàng khích lệ: "Cháu đâu có ở mãi trong bệnh viện. Cháu phải học cách tự
phụ vụ...". Cậu bé giận dữ la lên: "Cháu có thể làm gì được với một
tay?". Tôi vắt óc tìm một câu trả lời thích hợp. Cuối cùng tôi bảo:
"Dù sao cháu vẫn còn tay phải". " Nhưng cháu thuận tay trái
" - Cậu bé kêu lên đầy thất vọng...
Chưa bao giờ
tôi cảm thấy mình vô dụng và vô tâm đến thế. Sao tôi lại tưởng rằng mọi người đều
thuận tay phải...
Sáng hôm sau,
tôi trở lại với một cuộn băng dính. Vòng cuộn băng quanh cổ tay, tôi bảo cậu
bé: "Cháu thuận tay trái, còn cô thuận tay phải. Cô sẽ dán tay phải của cô
vào hàng nút áo sau lưng của cháu. Bây giờ mỗi khi cô làm việc gì bằng tay
trái, cháu phải làm theo bằng tay phải. Nào, cháu muốn bắt đầu bằng việc gì
?". Nhìn tôi với vẻ nghi ngờ, cậu bé càu nhàu: "Cháu mới ngủ dậy,
cháu cần đánh răng ". Tôi xoay xở mở nắp ống kem, đặt bàn chảy lên bàn,
tìm cách nặn kem lên chiếc bàn chảy đang ngả nghiêng... Sau gần 10 phút nỗ lực
với kem vung vãi đầy trên bàn, tôi mới hoàn tất được công việc. "Cháu có
thể làm nhanh hơn..." - cậu bé tuyên bố. Và khi nhanh hơn thật, cậu mỉm
cười chiến thắng...
Hai tuần sau
đó trôi qua nhanh chóng. Chúng tôi biến mọi công việc hàng ngày thành những
cuộc đua tài hào hứng. Chúng tôi cài nút áo, phết bơ kên bánh mì, cột dây
giày,... Không còn phân biệt tuổi tác, chúng tôi là 2 vận động viên đang ra sức
đua tài...
Lúc tôi hết
thời gian thực tập cũng là lúc cậu bé rời bệnh viện, tự tin đối mặt với cuộc
sống... Khi hôn tạm biệt cậu bé, tôi không cầm được nước mắt...
Đã 30 năm trôi
qua kể từ ngày ấy. Cuộc đời tôi đã bao phen chìm nổi. Mỗi lần phải đương đầu
với thử thách, tôi lại nhớ đến cậu bé. Và mỗi khi cảm thấy mệt mỏi, nản lòng,
tôi lại lẳng lặng vào phòng tắm, giấu tay phải ra sau, lấy kem và đánh răng
bằng tay trái
Giá trị của những câu hỏi
(Anthony
Robbins)
" Bọn
chúng chẳng cần lý do gì cả. Chúng đến nhà anh chỉ vì anh là người gốc do
thái. Quân đức quốc xã xông vào nhà, lôi anh và cả gia đình anh đi. Ngay
sau đó chúng lùa họ như bày gia súc và tống lên xe lửa rồi chở thẳng đến trại
tập trung...chúng đã giết chết họ và chỉ mình anh còn sống.
Làm sao mà anh có thể sống nổi trước cảnh tượng hãi hùng phải nhìn thấy con
mình nơi bộ quần áo của một đứa trẻ khác vì bây giờ con anh đã chết sau một cơn
mưa đạn? Thế nhưng anh vẫn phải sống.
Một hôm anh nhìn cơn ác mộng chung quanh mình và phải đối diện với một sự thật
hiển nhiên: nếu anh còn ở đây thêm một ngày chắc chắn anh sẽ chết. Anh có
một quyết định là phải thoát khỏi đây ngay lập tức! Anh không biết cách nào,
anh chỉ biết mình phải trốn. Hàng tuần liền anh hỏi các bạn tù, "Làm sao
chúng ta có thể thoát được nơi kinh hoàng này?" Anh hầu như luôn nhận được
cùng một câu trả lời, "đừng dại dột", họ trả lời "không thể nào
thoát nổi! hỏi như vậy dằn vặt tâm trí anh mà thôi. Cứ chịu khó làm việc và cầu
nguyện cho mình được sống sót". Nhưng anh không chấp nhận điều này -
anh nhất định sẽ không chấp nhận như thế. Anh bị ám ảnh vì truyện trốn thoát và
cho dù những câu hỏi của anh không có nghĩa gì, anh vẫn luôn luôn hỏi đi hỏi
lại, "Làm sao tôi có thể trốn thoát? Phải có cách nào đó. Làm thế nào tôi
có thể trốn thoát khỏi nơi này mà vẫn khoẻ, vẫn sống, ngay hôm nay?"
Có lời nói
rằng bạn cứ xin thì sẽ được. Và không hiểu vì sao hôm ấy anh đã nhận được
câu trả lời.Có thể vì anh hỏi quá sức mãnh liệt, có thể là vì anh đã ý thức rõ
"bây giờ chính là thời điểm". Cũng có thể là vì anh liên tục tập
trung vào một tiêu điểm là câu trả lời cho câu hỏi của mình. Bất luận lý do gì,
sức mạnh vĩ đại của tâm trí và tinh thần đã thức tỉnh nơi người đàn ông này.Câu
trả lời đã đến với anh từ một nguồn gốc lạ thường: mùi lợm giọng của xác người
đã thối rữa. Ở đó chỉ cách vài bước cách chỗ anh lao động, anh thấy một đống
xác người đã bị xúc lên thùng xe tải - đàn ông, đàn bà, trẻ em, tất
cả đã bị hít khí ngạt. Những chiếc răng vàng của họ đã bị gỡ ra, mọi đồ trang
sức quí báu mà họ có, thậm trí quần áo họ mang trên người, đều bị lột sạch. Lúc
đó thay vì hỏi, "Làm sao quân Đức quốc xã có thể ghê tởm, mất nhân tính
đến thế? Làm sao thượng đế có thể làm một điều tàn ác đến thế? Tại sao thượng
đế lại để truyện này xảy đến với tôi?" Stanislavsky Lech đã hỏi một câu
hoàn toàn khác. Anh hỏi "Làm cách nào tôi có thể sử dụng điều này để trốn
thoát?" Và ngay lập tức anh đã có câu trả lời.
Hoàng hôn đang
sửa soạn kết thúc một ngày lao động,
Giữa
Stanislavsky Lech và biết bao nhiêu người phải bỏ mạng ở trại tập trung, khác
biệt ở chỗ nào? Tất nhiên có nhiều yếu tố nhưng một sự khác biệt quyết định
chính là anh đã đặt một câu hỏi khác với những người kia. Anh đã hỏi một cách
dai dẳng, hỏi và mong chờ có câu trả lời và trong tâm trí anh đã nảy sinh một
giải pháp cứu sống anh. Những câu hỏi anh tự đặt ra hôm ấy ở
Tôi muốn nói
cho bạn điều này, người ta khác nhau là ở sự khác biệt trong những câu hỏi mà
người ta nêu ra một cách nhất quán. Khi người ta chán nản, lý do thường là vì
họ cứ lặp đi lặp lại cùng một câu hỏi tiêu cực như, "Có ích gì? Cố gắng
làm gì, rốt cuộc cũng chẳng thay đổi được gì. Trời sao lại là tôi cơ
chứ?".
Nếu bạn hỏi một câu hỏi khủng khiếp, bạn sẽ nhận được câu trả lời khủng khiếp.
Bộ não của bạn luôn sẵn sàng phục vụ bạn, nên bất kỳ bạn đưa ra một câu hỏi
nào, nó chắc chắn sẽ có một câu trả lời.
Vì thế nếu bạn hỏi, "Tại sao tôi không bao giờ thành công?" nó sẽ cho
bạn câu trả lời đại khái như sau: "Vì bạn ngốc nghếch lắm", hay
vì bạn không đáng để làm điều gì đến nơi đến chốn".
Tôi cho bạn
một ví dụ về những câu hỏi thông minh, đó là truyện về anh bạn W. Mitchell yêu
quí của tôi. Bạn nghĩ làm sao anh ta có thể sống nổi với hai phần ba thân thể
đã bị cháy mà vẫn còn cảm thấy yêu đời?... Sau vụ tai nạn máy bay,
khi nằm trong bệnh viện và bị liệt từ chân trở xuống, anh đã gặp một phụ nữ
thật hấp dẫn, một y tá tên là Annie. Mặt anh đã cháy đen hoàn toàn, thân thể
liệt từ hông trở xuống, thế mà anh đã có cam đảm hỏi: "Tôi có
cách nào làm quen với cô ấy không"? Các bạn anh trả lời, "Mày điên
rồi, mày đang tự lừa dối mình". Nhưng một năm rưỡi sau, anh và Annie
đã thân quen nhau và nay hai người đã trở thành vợ chồng. Đó là kết quả của
những câu hỏi mãnh liệt: chúng đem lại cho chúng ta một nguồn năng lực
không gì có thể thay thế: những câu trả lời và những giải pháp ! "
" Điều
quan trọng là đừng bao giờ ngưng đặt câu hỏi. Sự tò mò có tính hiện hữu của nó.
Ta không thể nào không kinh ngạc khi chiêm ngắm những bí nhiệm của sự vĩnh cửu,
của sự sống, của cơ cấu lạ lùng của ta thực tại. Chỉ cần người ta lãnh
hội một chút bí nhiệm này mỗi ngày thôi đã đủ. Đừng bao giờ để mất sự tò mò
lành thánh".
- Albert
Einstein –
Yêu nên tốt, ghét nên xấu
Trước, vua
nước Vệ rất yêu Di Tử Hà. Cái phép nước Vệ, ai đi trộm xe của vua, thì phải tội
chặt chân. Mẹ Di Tử Hà đau nặng. Đêm khuya có người đến gọi, Di Tử Hà vội vàng
lấy xe vua ra đị Vua nghe thấy, khen rằng: "Có hiếu thật! Vì hết lòng với
mẹ, mà quên cả tội chặt chân".
Lại một hôm,
Di Tử Hà, theo vua đi chơi ở ngoài vườn, đang ăn qủa đào thấy ngọt còn một
nửa, đưa cho Vua ăn. Vua nói: " Yêu ta thật ! Của đang ngon miệng mà
biết để nhường ta".
Về sau, vua
không có lòng yêu Di Tử Hà như trước nữa. Một hôm phạm lỗi, vua giận nói rằng:
"Di Tử Hà trước dám thiện tiện lấy xe của ta đị Lại một bận dám cho ta ăn
quả đào thừa. Thực mang tôi với ta đã lâu ngày, nói xong bắt đem trị tội. Ôi!
Di Tử Hà ăn ở với vua trước sau cũng như vậy, thế mà trước vua khen, sau vua
bắt tội, là chỗ tại khi yêu khi ghét khác nhau mà thôị Lúc được vua yêu, chính
đáng tội thì lại hóa công thần; lúc phải vua ghét, chính không đáng tội thì lại
hóa ra sơ cho nên người muốn can ngăn, đàm luận với vua điều gì, thì trước phải
xem xét cái lòng vua yêu hay vua ghét tính thế nào rồi hãy nói.
HÃY YÊU THA THIẾT
Đây là bức thư của một người cha gửi cho
con gái của mình trước khi từ bỏ cuộc sống của mình để đi về cõi vĩnh hằng.:
"....Con
ơi,dù con sợ tình yêu nhưng tình yêu cứ đến.Nếu đây là niềm vui thì con cư nâng
niu như người mẹ ôm ấp đứa con thơ.Nếu đây là vết thương lòng cũng có thể tâm
hồn con vương vấn.Con đừng bao giờ tự hỏi con rằng người con đang yêu có xứng đáng
với con không?. Cái thứ tình yêu mà mặc cả như món hàng ngoài chợ thì cái đó
không còn là tình yêu nữa. Khi con yêu con đừng đắn đo tính toán.
Nếu người yêu
con là người nghèo khổ thì con sẽ cùng người ấy lao động xây đắp tô thắm cho
tình yêu.
Nếu người yêu con già hơn con thì con sẽ làm cho người ấy trẻ lại với con. Nếu
người yêu của con bị cụt chân thì con sẽ là cái nạng vững chắc của họ. Tình yêu
đẹp nhất sẽ đến với con nếu như con làm dúng theo lời cha dạy.Con phải luôn
cảnh giác xem thử người đó yêu con vì cái gì? Nếu người đó yêu con vì sắc đẹp
thì con nên nhớ rằng:Sắc đẹp của con ròi sẽ tàn. Nếu người đó yêu con vì con co
chức cao thì con hãy khẳng định rằng: Người đó không yêu con. Con hãy tự bảo họ
rằng: "Địa vị không bao giờ đem lại hạnh phúc cho con người, chỉ có tự túc
chân chính mới thoả mãn lòng người chân chính."Con phải độ lượng và giàu
lòng tha thứ nếu như họ hối hận thật sự.Con hãy chung thuỷ với người yêu xây
dựng cuộc dời riêng.Nếu con làm mất hai chữ quí báu đo thì con sẽ hổ thẹn và không
được quyền tự hào với chính con, với xã hội.Nếu con để cho một người nào khác
chồng con đặt cái hôn ranh mãnh bẩn thỉu lên môi con thì trước khi hôn họ sẽ
khinh con và nhất là sau khi hôn họ sẽ càng khinh con hơn.
Ai sẽ vì con
mà chăm sóc đời con. vui khi có tin mừng, buồn khi con gặp sự không may. Đó
chính là chồng của con.
"CON HÃY
YÊU ĐI,YÊU THA THIẾT NHƯ NGÀY XƯA MẸ ĐÃ YÊU CHA".......!!!!!
Hữu dụng và vô dụng -
Ngày xưa, khi
người con thứ của Câu Tiển bị vua Sở bắt giam vì tội giết người. Lúc này
ở nước Sở có một vị tiên tri tên là Trang Sinh rất được vua Sở tôn kính và sùng
bái - Câu Tiển biết được chuyện này, nên thảo 1 lá thư, kèm theo 100 nén bạc
sau đó gọi đứa con út của mình nói:
- Con hãy mang
lá thư này cùng với lá thư của ta, đem tới nhà Trang Sinh, hầu giải nạn được
cho anh của con
Người con trai
cả nghe được chuyện này và tranh nhiệm với em của mình, chỉ với cái cớ là huynh
trưởng !!! - Câu Tiển nhất quyết không cho, nhưng vì phu nhân của ông ta đã
tiếp lời của con trai trưởng mình, năn nỉ, lý lẽ cho con nó được đi !!! Câu
Tiển uất lắm, nhưng đành vì phu nhân mà ngậm bồ hòn làm ngọt
Vậy là người con trai trưởng của Câu Tiển đem thư và vàng tới nhà Trang Sinh.
Nhận thư và vàng của Câu Tiển xong, Trang Sinh dặn dò kỷ với người con
trai trưởng:
- Ngươi hãy về
đi, đừng bao giờ quay trở lại đây và đừng bao giờ hỏi là làm sao em của
ngươi được tha!
Người con trưởng một lòng vẫn muốn ở lại để mong xem cho được cách giải quyết
của Trang Sinh, ngoài ra anh ta còn đem tiền vàng để mua chuộc các quan chức
lớn nhỏ trong triều Sở - về phần Trang Sinh - ông đã âm thầm vào chầu vua Sở và
nói rằng:
- " Muôn
tâu Bệ hạ Sao Mỗ chiếu nước Mỗ, một điềm xấu
- Thế làm cách
nào để trừ khử nó ?
- Làm đức
Vua Sở nghe
nói vậy, liền ra chiếu chỉ ân xá cho các phạm nhân trong triều. Con trai trưởng
của Câu Tiển nghe được tin này, biết chắc là vua Sở sắp ân xá cho tù nhân, anh
ta đem lòng sinh nghi Trang Sinh. Anh ta đã quay trở lại nhà Trang Sinh, vừa
mới bước vào ngõ, Trang Sinh đã hỏi:
- Sao ngươi
chưa về ???
- Tiên sinh
cho hỏi, có phải là Đức vua sắp ân xá cho tù nhân ?
Một người như
Trang Sinh thì đâu có lạ lẫm gì thói đời ấy ! Ông liền bảo con trai trưởng của
Câu Tiển:
- Ngươi vào
nhà lấy tiền vàng mà về đi !
Con trai của
Câu Tiển mừng thầm trong bụng là không những mình đã đắc nhiệm mà còn không mất
của! Anh ta vội vào nhà lấy tiền vàng lại và về thẳng một hơi. Sau chuyện ấy,
Trang Sinh lại vào chầu vua Sở:
- Muôn tâu Bệ
hạ, tiểu thần nghe người ta đồn rằng " Đức vua cho lệnh ân xá là vì con
trai của Câu Tiển đó thôi ! Vì Câu Tiển là một quân vượng giàu có" Vua Sở
nghe vậy đem lòng tức giận, liền hạ lệnh chém đầu con trai thứ của Câu Tiển
ngay lập tức. Ngày đưa tang cho con trai của Câu Tiển - phu nhân của ông và hai
con trai khóc lóc thảm thiết - Còn Câu Tiển cười trong bụng mà than rằng:
" Ta
chẳng lấy làm lạ, ta biết chuyện này sẽ xảy ra. Thằng trưởng từ nhỏ đã sống với
ta, chịu cảnh cơ hàn cùng ta - còn thằng út chỉ mới sinh đây thôi, làm sao mà
biết cơ hàn là gì, suốt ngày chỉ biết ăn chơi phung phí ! - Than ôi, thằng
trưởng chịu cực nhiều rồi thì tiếc của nên mới gây ra cơ sự này ! Nếu như để
thằng út đi thì bây giờ cha con ta đã được đoàn tụ, vì thằng út đâu có biết
tiếc của ! "
Sự bình yên
Một vị vua
treo giải thưởng cho hoạ sĩ nào vẽ được một bức tranh đẹp nhất về sự bình yên.
Nhiều hoạ sĩ đã cố công. Nhà vua ngắm tất cả các bức tranh nhưng người chỉ
thích có 2 bức và ông phải chọn lấy 1.
Một bức tranh
vẽ hồ nước yên ả. Mặt hồ là tấm gương tuyệt mĩ vì có những ngọn núi cao chót
vót bao quanh. Bên trên là bầu trời xanh với những đám mây trắng mịn màng. Tất
cả những ai ngắm bức tranh đều cho rằng đây là 1 bức tran bình yên thật hoàn
hảo.
Bức tranh kia
cũng có những ngọn núi nhưng những ngọn núi nàyy trần trụi và lởm chởm đá. Ở bên
trên là bầu trời giận dữ đổ mưa như trút trên cao kèm theo sấm chớp đổ xuống,
bên vách núi là dòng thác nổi bọt trắng xoá. Bức tranh này trông thật chẳng
bình yên chút nào.
Nhưng sau khi
nhà vua ngắm nhìn, ông thấy đằng sau dòng thác là một bụi cây nhỏ mọc lên từ
khe nứt của 1 tảng đá. Trong bụi cây từ khe nứt con chim mẹ đang xây tổ. Ở đó,
giữa dòng thác trút nước xuống một cách giận dữ, con chim mẹ đang an nhiên đậu
trên tổ của mình.... Bình yên thật sự.....
" Ta chấm
bức tranh này ! - Nhà vua công bố - Sự bình yên ko có nghĩa là 1 nơi ko có
tiếng ồn ào, ko khó khăn, ko cực nhọc. Bình yên có nghĩa ngay chính khi đang ở
trong phong ba bão táp ta vẫn cảm thấy sự yên tĩnh trong trái tim. Đó mới chính
là ý nghĩa thật sự của sự bình yên. "
Anh có giúp tôi ?
Vào năm 1989
tại
Sau cơn sốc ,
ông nhớ lại lời hứa với con mình:"cho dù chuyện gì xảy ra đi chăng nữa ,
cha sẽ luôn ở bên con!"Và nước mắt ông lại trào ra.Bây giờ nhìn vào đống
đổ nát trước đây là trường học thì không còn hi vọng , nhưng trong đầu ông lại
không thể xoá đi lời hứa với con, và ông đã hành động theo những gì mà trái tim
ông mách bảo. Ông cố nhớ lại cửa hành lang mà ông vẫn đưa con đi học mỗi ngày ,
ông nhớ rằng phòng học con trrai mình ở phía bên phải của trường .Ông vội chạy
đến đó và bắt đầu đào bới.
Những người cha ,người mẹ khác cũng chạy đến ,và từ khắp nơi vang lên những
tiếng kêu than:"ôi, con trai tôi!","ôi, con gái tôi!" Một
số người khác với lòng tốt cố kéo ông ra khỏi đống đổ nát , họ nói:
-Đã quá muộn rồi !
-Bọn trẻ đã
chết rồi!
-Ông không còn
giúp được gì cho chúng nữa đâu!
Với mỗi người
, ông chỉ đặt một câu hỏi :"anh có giúp tôi không ?"Và sau đó , với
từng miếng gạch, ông lại tiếp tục đào bới , tìm đứa con mình . Lúc này , có cả
chỉ huy cứu hoả và ông này cũng cố sức đưa ông ra khỏi đống đổ nát:
- Xung quanh
đây đều đang cháy và các toà nhà đang sụp đổ .Ông đang ở trong vòng nguy
hiểm.Chúng tôi sẽ lo mọi việc , ông hãy về nhà đi !
Người đàn ông
chỉ hỏi lại :"ông có giúp tôi không ?'
Sau đó là
những người cảnh sát, họ cũng cố thuyết phục ông :
-Mọi việc đã
kết thúc , ông có hiểu không ?Ông đang gây nguy hiểm cho chúng tôi đấy , ông
hãy về đi !
Đó là việc tốt
nhất ông có thể làm lúc này đấy !
Và với cả họ ,
ông cũng chỉ hỏi ::"các anh có giúp tôi không?"Nhưng một lần nữa ,
ông cũng chỉ nhận được sự từ chối!Ông lại tiêp tục một mình vì ông hiểu rằng
ông phải tự mình thực hiện lời hứa với con , dù con ông còn sống hay đã mất!
Ông đào
tiếp...12 giờ ...24 giờ... mảng tường cuối cùng được lật ra , dây thần kinh ông
lúc nay dưồng như đang căng ra , ông đang chờ đợi điều xấu nhất...ông nghe
tiếng con trai mình!Ông gọi lớn tên con: "Armand!" Tim ông như ngừng
đập khi :
- Cha ơi , con
đây !
Và với một
giọng tự hào , cậu bé bảo:
-Con đã nói
với các bạn là đừng sợ vì nếu cha còn sống , cha sẽ cứu con !Và khi cha đã cứu
con thì các bạn cũng sẽ được cứu.Cha đã hứa với con là dù trường hợp nào cha
cũng luôn ở bên con , cha còn nhớ không ? Và cha đã thực hiện được điều đó!
- Cha luôn ở
bên con , con a!Nhưng cha muốn biết ở đó sao rồi?
-Tụi con còn
lại 14 trên 33 cha ạ !Tụi con sợ lắm, đói , khát...nhưng bây giờ tụi con đã có
cha ở đây, cha sẽ cứu bọn con , phải không cha?
- Ra đây đi
con!
- Khoan đã
cha! Để các bạn ra trước, con biết rằng cha sẽ không bỏ rơi con. Có chuyên gì
xảy ra con cũng biet rằng cha luôn bên cạnh con .
Một cách tin
tưởng , cậu bé nói với cha !
Cái gương vùng Matsu-Yama
(Truyện cổ Nhật Bản)
Tại vùng núi
Matsu-Yama hẻo lánh, tỉnh Echigo, có đôi vợ chồng trẻ sống với nhau. Họ sinh
được một đứa con gái. Hai người rất mực thương con.
Một dạo, người
bố lên kinh đô có việc. Khi trở về, anh tặng vợ một cái hộp bằng gỗ trắng rất
nhẵn. Mở hộp ra, chị thấy có một mảnh kim khí tròn; một mặt thì trắng như bạc
khảm, điểm những nét vẽ hình chim và lá; còn mặt kia thì sáng như thủy tinh.
Chị vợ xem, lấy làm thích thú và lạ lùng vì thấy trong đáy gương có một khuôn
mặt xinh đẹp với đôi môi hồng và đôi mắt sáng như đang mỉm cười với mình.
Anh chồng giải
thích cho chị hiểu đó là cái gương. Khuôn mặt người phụ nữ trong ấy chính là
khuôn mặt chị được phản ánh vào. Ở thành thị, mọi người đều có một cái như thế
này, còn ở đây chưa ai trông thấy.
Chị vợ say mê
với món quà. Lần đầu tiên được thấy cái gương và cũng là lần đầu tiên chị thấy
khuôn mặt xinh đẹp của mình. Chị đem ra dùng xong lại cất ngay nó vào hộp cẩn
thận cùng với những thứ quý giá khác.
Mấy năm trôi
qua. con gái ngày càng lớn, giống mẹ như đúc. Cô bé rất dễ yêu, ngoan ngoãn,
được mọi người thương mến. Nhớ lại mình đã có lúc kiêu hãnh vì tự biết có sắc
đẹp, người mẹ bèn cất chiếc gương rất kỹ, sợ rằng con gái soi gương rồi sẽ có ý
nghĩ tự kiêu.
Một hôm, người
mẹ hiền dịu ấy lâm bệnh nặng. Biết không còn sống được bao lâu nữa, bà gọi con
gái đến gần và dặn dò :
-"Con gái
yêu quý của mẹ, khi mẹ từ giã cõi trần này, con hãy hứa với mẹ, sớm sớm chiều
chiều, soi gương này, con sẽ nhìn thấy mẹ và hiểu rằng mẹ sẽ ở mãi trong đó để
phù hộ cho con".
Người mẹ lấy
chiếc gương đưa cho con gái. Cô gái hứa vâng lời bà rồi khóc nức nở.
Từ đó, cô con
gái ngoan ngoãn, không bao giờ quên lời trối trăn của mẹ. Niềm vui nhất của cô
là ngắm hình ảnh của mẹ trong gương và nói rằng : "Mẹ ơi, hôm nay con đã
làm được như mẹ mong muốn".
Cô gái có một bông hồng
John Blanchard rời khỏi băng ghế, chăm
chú nhìn dòng người đang ra khỏi nhà ga xe lửa trung tâm thành phố. Anh đang
chờ người con gái mà trái tim đã rất quen thuộc với anh nhưng khuôn mặt thì anh
chưa từng gặp, một cô gái với một bông hoa hồng. 13 tháng trước đây trong một
thư viện ở Florida, khi nhấc một cuốn sách ra khỏi kệ anh bỗng cảm thấy bị lôi
cuốn không phải vì nội dung cuốn sách mà vì những dòng chữ viết bằng bút chì
bên lề cuốn sách. Những hàng chữ mềm mại với nội dung chứa đựng một tâm hồn sâu
sắc và một trí tuệ sáng suốt. Bên trong bìa cuốn sách, nơi ghi tên người mượn,
anh tìm ra tên chủ nhân của hàng chữ, đó là Hollis Maynell. Cô gái sống ở thành
phố New York.
Sau đó anh
viết cho cô gái một bức thư tự giới thiệu mình và mong cô trả lời, nhưng ngay
hôm sau anh đã phải lên tàu ra nước ngoài tham gia cuộc Chiến tranh Thế giới
thứ hai. Trong vòng một năm và một tháng sau đó hai người dần dần tìm hiểu nhau
qua thư từ. Mỗi lá thư là một hạt giống được gieo vào trái tim nồng cháy. Một
mối tình nảy nở. Anh đề nghị cô gái gửi cho mình một tấm hình nhưng cô từ chối.
Cô cho rằng nếu chàng thực lòng thì diện mạo của cô đâu có quan trọng gì. Cuối
cùng đến ngày anh từ châu Âu trở về, họ hẹn gặp nhau lần đầu tại nhà ga trung
tâm thành phố New York. Cô gái viết: “Anh sẽ nhận ra em là người có một bông
hồng trên ve áo”.
Khi đó, tôi
thấy một người con gái bước lại phía tôi, cô ấy có một thân hình mảnh mai thon
thả. Những cuộn tóc vàng loăn xoăn bên vành tai nhỏ nhắn. Cặp mắt cô ấy xanh
như những đoá hoa. Đôi môi và cằm cô ta có nét cương quyết nhưng rất dịu dàng.
Trong chiếc áo vét màu xanh nhạt cô gái trông như mùa xuân đang tới. Tôi tiến
lại phía cô gái và hoàn toàn không để ý là cô ấy không có bông hồng trên ve áo.
Khi tôi bước tới, cô gái nở một nụ cườđẫịu dàng hấp dẫn trên vành môi và nói
nhỏ: “Đi cùng em chứ, chàng thuỷ thủ?”. Khi ấy gần như không tự chủ được, tôi
bước thêm một bước nữa lại phía cô gái, và đúng lúc ấy tôi nhìn thấy Hollis
Maynell với bông hồng đứng ngay sau cô ấy. Đó là một người phụ nữ đã ngoài 40
tuổi. Bà ta có mái tóc màu xám bên trong một chiếc mũ đã cũ. Bà ta có một thân
hình nặng nề, đôi chân mập mạp trong đôi giày đế thấp. Khi đó cô gái trong
chiếc áo màu xanh vội vã bước đi. Tôi có cảm giác dường như con người tôi lúc
đó bị chia làm hai, một nửa đang muốn được đi theo cô gái và nửa còn lại hướng
tới người đàn bà mà tâm hồn đã thực sự chinh phục tôi. Và bà ta đứng đó, khuôn
mặt béo tốt với làn da nhợt nhạt nhưng hiền lành và nhạy cảm. Khi đó bỗng nhiên
tôi không còn lưỡng lự nữa. Tay tôi nắm chặt cuốn sách nhỏ cũ kỹ giống như cuốn
sách trong thư viện trước đây để cô gái có thể nhận ra tôi. Đây không phải là
tình yêu nhưng là một cái gì đó rất đáng quý, một cái gì đó thậm chí có thể còn
hơn cả tình yêu, một tình bạn mà tôi luôn luôn và mãi mãi biết ơn. Tôi đứng
thẳng chào người đàn bà, chìa cuốn sách ra và nói, mặc dù khi nói tôi cảm thấy
giọng mình nghẹn lại vì cay đắng và thất vọng: “Tôi là trung uý John Blanchard
và xin phép được hỏi đây chắc là cô Maynell? Tôi rất vui mừng là cô đã đến đây
gặp tôi hôm nay. Tôi muốn mời cô dùng cơm tối có được không?”. Người phụ nữ nở
một nụ cười bao dung và trả lời: “Ta không biết việc này như thế nào con trai
ạ, nhưng cô gái trẻ mặc chiếc áo vét màu xanh vừa đi kia đã năn nỉ ta đeo đoá
hoa hồng này trên ve áo. Cô ấy nói nếu anh có mời ta đi ăn tối thì nói rằng cô
ấy đang đợi anh ở nhà hàng lớn bên kia đường. Cô ấy nói đây là một cuộc thử
nghiệm gì đó.”
Người ta chỉ
có thể nhận ra bản chất thật sự của trái tim khi phải đối mặt với những điều
không như ý muốn.
VẪN CÒN HY VỌNG
Suốt mùa đông năm đó tôi ở làng Castelmare, một làng gần như hoàn toàn bị tàn
phá ở gần Livourne (Ý) và sáng nào tôi cũng gặp bà lão Maria Bendetti. Nhỏ con,
mảnh khảnh, nhăn nheo, bà đi chân không, bận một chiếc áo đen đã bạc màu, thành
hung hung đỏ, đầu quấn một chiếc khăn quàng đen, lọm khọm, vai mang nặng một
cái gùi đan bằng miên liễu (osier). Mặt bà tóp lại, sạm đen, tiều tụy, ưu tư,
mang nhưng nét đau khổ, rầu rĩ, thất vọng. Bà bán cá, những loài cá kỳ dị mà
không ngon của Địa Trung Hải, dân làng chỉ sống bằng những con cá đó với ít mì
ống. Tôi đã biết làng đó thời còn thái bình, dân chúng sung sướng và vô tư lự.
Bây giờ ở công trường nhỏ xíu nhà cửa đã sập hết vì bom đạn, chỉ còn một đống
gạch vụn, không nghe thấy tiếng cười, tiếng nhạc như hồi xưa nữa. Không khí
phảng phất mùi hương hoa trúc đào thành thử cảnh tượng thê thảm như một nghĩa
địa, làm cho tôi đau lòng. Nơi đó trước kia thì thích biết bao, bây giờ chết
rồi, cảnh tan hoang hoàn toàn đó thật xót xa, tuyệt vọng.
Hầu hết các thanh niên đã bỏ xứ di nơi khác. Nhưng các ông già bà cả và trẻ con
còn ở lại; họ lầm lùi đi trong cảnh đổ nát như những bóng ma; có mấy chiếc
thuyền và mấy chiếc lưới rách vá víu bậy bạ, họ cực khổ lắm mới kiếm được miếng
ăn, chỉ vừa đủ cho khỏi chết. Trong số những người ở lại, có bà Maria. Đôi khi
bà dắt theo một em gái mười tuổi, chắc là cháu bà. Gầy ốm, rách rưới, em đi
chân không, lon ton bên cạnh bà, vừa đi vừa rao:
"Cá đây!
Cá tươi đây ! "
Như cố làm cho
người ta tin rằng cá mới ở dưới nước lên. Tôi nhận xét hai bà cháu, mà không
khỏi buồn rầu, lo ngại cho họ; họ có vẻ cố bám lấy một dĩ vãng đã qua, qua hẳn
rồi Quả là một ảo vọng.
Một buổi sáng, khi họ đi qua công trường tan hoang, tôi hỏi chuyện họ. Trong
chiến tranh họ đã thoát chết khi bị dội bom và bây giờ họ sống trong cái hầm ở
hẻm Eustacia, khu nghèo nhất của làng mà không bị tàn phá. Vì trong lòng xót
xa, đâm ra bi quan, tôi hỏi bà lão :
" Tại sao
bà không đi nơi khác ? ở đây còn có tương lai gì nữa đâu?.:. Tàn phá hết rồi...
Hết hẳn rồi " .
Bà lão làm
thinh một chút rồi chậm chạp lắc đầu:
" Đây là
quê hương của mình. Với lại đâu có hết hẳn " .
Rồi hai bà
cháu bước đi, và tôi có cảm tưởng rằng họ vui vẻ nháy mắt với nhau, ra vẻ hóm
hỉnh, biểu đồng tình. Thấy vậy tôi sinh ra tò mò. Mấy ngày sau, tôi bất giác dò
xét xem họ đi đâu, không cố ý rình mò. Buổi sáng tôi thấy họ đi làm những công
việc hàng ngày như mọi người, nhưng buổi chiều thì không thấy họ đâu hết. Mấy
lần, sau bữa trưa, tôi đi qua hẻm Eustacia: căn phòng nhỏ của họ luôn luôn vắng
tanh. Có thể rằng hai bà cháu đó không chất phác như tôi tưởng chăng? Tại sao
mà buổi chiều nào cũng đi khỏi? Có làm gì ám muội không? Buôn lậu hoặc chợ đen?
Vì nghi ngờ họ như vậy nên một buổi nọ, tôi bỏ hẳn giấc trưa trên bãi biển, lại
hẻm Eustacia sớm hơn mọi lần. Tôi nấp dưới một cái cổng, rình căn nhà của bà
lão. Tôi không phải đợi lâu. Khoảng một giờ trưa, hai bà cháu ở trong hầm bước
ra, mỗi người đeo một cái giỏ không trên lưng; họ nắm tay nhau, vui vẻ, hăng
hái lên đường. Tôi di theo rình họ, như một tên trộm. Hai bà cháu lách qua đám
nhà cửa đổ nát. Tới đầu làng, họ tiến vào một con đường mòn cháy nắng đưa xuống
lòng sông cạn khô. Tôi đứng trên cao nhìn xuống bờ sông. Tôi ngạc nhiên làm
sao, thấy nhiều người cuốc đất, xúc đất trong lòng sông lởm chởm những đá. Hai
bà cháu đặt giỏ xuống rồi bắt đầu làm việc. Mới đầu tôi tưởng họ tìm bảo vật
vàng bạc gì đó, rồi tôi thấy đứa cháu gái xúc một giỏ cát còn bà lão lựa kỹ
từng phiến đá trắng vuông vức, bỏ vào giỏ. Khi giỏ đầy rồi, họ đeo lên lưng,
chậm chạp leo cái dốc dựng đứng để lên bờ .Họ đi ngang sát chỗ tôi núp. Không
biết họ có nhận thấy tôi không. Nếu có thì họ cũng không để lộ cho tôi thấy.
Đợi cho họ đi qua rồi, tôi mới theo dõi. Con đường đưa tới chỗ cao nhất của
làng, tới một cái đồi nhỏ bao quát cả miền chung quanh. Mấy lần đi chơi, tôi
chưa bao giờ bước chân tới đó: đó là nơi duy nhất không bị tàn phá. Một nhóm
người trong làng đương làm việc trong một bụi cây keo (acacia). Họ nói nhỏ nhẹ
với nhau, không có những cử chỉ huênh hoang mà lặng lẽ trộn hồ, dục những phiến
đá nhỏ nhắn, trắng và đẹp rồi sắp với nhau, chồng lên nhau thành những bức
tường của một kiến trúc rộng lớn. Mới đầu tôi chưng hửng. Rồi đột nhiên tôi
đoán được mục dịch của họ, họ tính xây cất cái gì. Tôi nghẹt thở. Những kẻ đó
chỉ có mỗi một cái nhà đủ che mưa che nắng còn bao nhiêu đã mất hết, những ông
già bà cả và trẻ con đó mà tôi tưởng chỉ là những bóng ma bất lực, hư ảo, vật
vờ đã quyết tâm làm một công tác tập thể đầu tiên là tự lực xây cất một giáo
đường mới mẻ, lộng lẫy. Không phải một nhà thờ nhỏ xấu xí tạp nhạp đâu, mà một
chỗ thờ
phượng qui mô, đẹp đẽ hơn tất cả những giáo đường cũ trong miền.
Bà lão và đứa
cháu trút giỏ cát, đá xuống, nghỉ một chút để thở rồi lại trở xuống lòng sông.
Khi đi ngang qua sát tôi, mồ hôi nhễ nhại trên trán, bà lão ngó lén tôi , cặp
mắt đen và nghiêm nghị của bà có vẻ tươi cười dịu dàng mà bí mật, bề ngoài thì
bình tĩnh mà bề trong thì ranh mãnh một cách hiền từ.
Bà có vẻ như bảo:
"Sao? Có
thực là tương lai của tụi tôi dã hết hẳn chưa?"
Tất cả cuộc
đời của bà hiện rõ trong vẻ nhìn đó, từ dĩ vãng, hiện tại tới tương lai. Một
cuộc dời can đảm, nhẫn nại, một lòng tin tưởng bền bỉ, không gì lay chuyển nổi,
một ý chí cam nhận cái gì không tránh được, nhất là quyết tâm tin tưởng. Tôi
xấu hổ đứng trân trân ra đó trong khi hai bà cháu đi khuất trong đường mòn.
Nghĩ rằng mình đã để cho niềm thất vọng lôi cuốn, tôi thấy đau nhói ở trong tim
như có mũi dao đâm vào đó. Ừ thì tan hoang, đổ nát đấy nhưng đã làm sao? Nếu
những người già lọm khọm như vậy và những người trẻ măng như vậy mà còn có lòng
tin tưởng mãnh liệt như vậy thì thế giới vẫn còn có thể hy vọng được, hy vọng
được ở tất cả. Tôi đứng trên đồi một hồi lâu. Sau cùng khi tôi xuống đồi, lòng
đã bình tĩnh, phấn khởi rồi thì ngôi sao Hôm hiện lên, tuy còn lờ mờ nhưng đã
lấp lánh trên nền trời vô biên, và làng xóm chìm lần sau làn sương nhẹ từ biển
bốc lên. Nhưng ở "cái nơi tâm linh còn bừng bừng đó", tôi thấy tất cả
các ngọn lửa chiếu ra rực rỡ.
( A. J. Cronin )
Nhớ hồi tôi
chừng 7 tuổi, ông nội dẫn tôi đến bên hồ cá trong trang trại rồi bảo tôi thử
ném một viên đá xuống nước. Sau đó ông bảo tôi quan sát những vòng trong trên
mặt nước bởi chính viên đá vừa ném. Rồi ông bảo tôi "Cháu hãy thử hình
dung mình như viên đá kia. Trong đời, cháu cũng có thể tạo ra rất nhiều vòng
tròn xao động và chúng sẽ ảnh hưởng đến sự an bình của tất cả những người xung
quanh."
Và rồi ông
tiếp tục: "Hãy luôn nhớ rằng cháu là người chịu trách nhiệm về những gì
cháu đã đặt vào trong vòng tròn của chính mình và vòng tròn đó cũng sẽ lan toả
và chạm vào rất nhiều vòng tròn khác. Vì vậy hãy sống sao cho những điều tốt
đẹp mà vòng tròn của cháu tạo nên được gửi đi như những thông điệp của hoà bình
và nhân ái đến khắp mọi người. Ngược lại, những xao động sinh ra từ sự giận dữ hoặc
ganh tị chắc chắn sẽ lan toả và ảnh hưởng đến những vòng tròn khác. Do đó, cháu
cần phải ý thức được trách nhiệm của mình đối với tất cả những điều trên".
Đó là lần đầu
tiên trong đời tôi nhận ra rằng sự an bình nội tại hay sự bất an trong mỗi con
người đều chảy ra thế giới này. Vì thế sẽ không thể tạo lập một thế giới hoà
bình khi chúng ta đang còn bị vướng bận bởi những xung đột nội tại, hận thù, hồ
nghi hay giận dữ bên trong dẫu cho những xúc cảm hay ý nghĩ đó có được nói ra
hay không.
Mọi khuấy động
xung quanh những vòng tròn diễn ra trong mỗi chúng ta đều tràn ra thế giới rộng
lớn này, hoặc để tô vẽ thêm vẻ đẹp cho cuộc sống, hoặc cản trở, phá vỡ những
vòng tròn khác.
Chiếc băng gạc cho tr ái tim tan vỡ.
Mẹ, mẹ đang
làm gì thể ? Cô bé Susie chỉ mới 6 tuổi hỏi me.
- Mẹ đang nấu
món thịt hầm cho cô Smith hàng xóm.
- Vì sao ạ ? -
Susie thắc mắc.
- Vì cô Smith
đang rất buồn con ạ. Con gái cô ấy vừa qua đời và trái tim cô ấy đang tan nát.
Chúng ta sẽ chăm sóc cô ấy một thời gian. - bà mẹ dịu dàng trả lời.
- Tại sao lại
thế hả mẹ ? - Susie vẫn chưa hiểu ?
- Thế này nhé
con yêu, khi một người rất buồn, họ sẽ ko thể làm tốt ngay cả những việc rất
nhỏ như nấu bữa tối hay một số việc vặt khác. Vì chúng ta cùng sống trong một
khu phố và cô Smith là hàng xóm của gia đình mình, chúng ta cần phải giúp đỡ cô
ấy. Cô Smith sẽ ko bao giờ còn có thể nói chuyện, ôm hôn con gái cô ấy hoặc làm
bất cứ điều gì thú vị mà mẹ và con có thể làm cùng nhau. Con là một cô bé thông
minh, Susie. Có thể con sẽ nghĩ ra cách nào đó để giúp đỡ cô ấy.
Susie suy nghĩ
rất nhiêm túc về những điều mẹ nói và cố gắng tìm cách góp phần giúp đỡ cô
Smith. Vài phút sau, Susie đã ở trước cửa nhà cô Smith. rụt rè bấm chuông. Mất
một lúc lâu cô Smith mới ra mở cửa: " Chào Susie, cháu cần gì ? ".
Susie cảm thấy giọng cô Smith rất nhỏ, khuôn mặt cô trông rất buồn rầu, như thể
cô vừa khóc vì mắt cô hãy còn đỏ mọng nước.
" Mẹ cháu
nói con gái của cô vừa qua đời và cô đang rất buồn vì tim cô bị thương - Susie
e dè xoè tay ra. Trong lòng bàn tay của cô bé là một chiếc băng gạc cá nhân-
Cái này để băng cho trái tim cô ạ " . Như để chắc chắn Susie nói thêm:
" Cháu đã dùng vài lần và nó rất tốt ". Cô Smith há miệng kinh ngạc,
cố gắng ko bật khóc. Cô xúc động quỳ xuống ôm chặt Susie, nghẹn ngào qua làn nước
mắt: " Cám ơn, cháu yêu quý, nó sẽ giúp cô rất nhiều".
Mảnh nhôm khắc số
Sau một thời
gian khá dài khi người bố mất, người con gái mới vào phòng bố, cô thấy một
chiêc hộp mầu đen, được trạm trổ một cách rất công phu, co đề chữ: Tặng con
gái. Cô gái mở chiếc hộp và ngạc nhiên khi thấy trong hộp chỉ là một mảnh nhôm
xấu xí co khắc số 23. Cô rất lấy làm ngạc nhiên, tại sao bố cô lại giữ một vật
không co giá trị trong một chiéc hộp đẹp như thế. Rồi bẵng đi một thời gian cô
con gái quên đi thắc mắc ấy. Cho đến khi cô sinh đứa con đầu lòng. Lúc từ bệnh
viện cô thấy nét mặt của chồng rất mừng. Cô hỏi có chuyện gì thế anh? Người
chồng trả lời anh vừa nhặt được một báu vật, nói rồi người chồng liền rút ở túi
mình ra một mảnh nhôm xấu xia có khắc số 23, anh bảo đó là mảnh nhôm người ta
deo vao cổ chân con gái anh để không nhầm lẫn với con gái người khác. Đây là
vật mà chỉ có con gái anh mới có.....Và bây giờ thì cô đã hiểu vi sao bố cô lại
chân trọng mảnh nhôm đó thế.
Giá trị của thời gian
Một kỹ sư đã tính được rằng với một thanh sắt nặng 5kg, chúng ta có thể làm
được một trong các việc sau đây:
Nếu làm đinh
sẽ bán được 10 USD.
Nếu làm kim
may sẽ bán được 300 USD.
Còn nếu dùng
làm những cái lò xo đồng hồ sẽ đem lại 25.000 USD
Mỗi ngày đều
cho chúng ta 24h bằng nhau, còn sử dụng những nguyên liệu đó như thế nào, dùng
chúng để làm gì là tùy thuộc chúng ta. Thời gian là một trong những thứ hiếm
hoi duy nhất mà khi đã mất rồi chúng ta không thể nào tìm lại được. Tiền bạc
mất đi có thể tìm lại được. Ngay cả sức khỏe nếu mất đi cũng có khả năng phục
hồi được. Nhưng thời gian sẽ không bao giờ quay bước trở lại.
Không có cụm
từ nào tai hại cho bằng ba chữ "Giết - thời - gian". Nhiều người tìm
những thú vui, tìm những việc làm để chỉ mong giết thời gian. Thật ra chúng ta
được ban cho thời gian để sử dụng chứ không phải để giết chúng.
Tình thương không lời
Cha tôi dường như không biết thể hiện tình yêu thương của mình. Cả gia đình tôi
sống vui vẻ và thoải mái, tất cả cũng là nhờ mẹ tôi. Hàng ngày cha cứ sáng sớm đi
làm, chiều tối về nhà. Thế nhưng sau khi nghe mẹ tôi kể về những tội mà chúng
tôi phạm phải trong ngày thì cha lại không ngớt lời rầy la chúng tôi.
Có lần tôi ăn
trộm một cây kẹo ở cửa tiệm nhỏ đầu phố. Cha biết chuyện và nhất định bắt tôi
đem trả. Không những thế cha còn bắt tôi đến quét dọn cửa tiệm để chuộc lại lỗi
lầm. Lần ấy duy chỉ có mẹ hiểu bởi dù sao tôi cũng chỉ là đứa trẻ mà thôi.
Tôi chơi bóng
sơ ý bị gãy chân. Trên đường đến bệnh viện, người ôm tôi vào lòng là mẹ. Cha
dừng xe hơi của ông trước cửa phòng cấp cứu, nhưng người bảo vệ yêu cầu ông đậu
xe nơi khác vì chỗ đó chỉ dành cho những xe cấp cứu đỗ mà thôi. Cha nghe xong
liền nổi giận: "Thế ông tưởng xe của chúng tôi là xe gì? Xe du lịch
chắc?" .
Trong những
buổi tiệc mừng sinh nhật của tôi, cha chẳng giống một người cha chung vui với
tôi chút nào. Cha chỉ mải lo thổi bong bóng, bày bàn tiệc hoặc làm những việc
phục vụ vặt vãnh. Vẫn là mẹ cắm nến lên bánh kem và đưa đến cho tôi thổi.
Xem những
album ảnh, bạn bè thường hỏi: "Cha bạn ở đâu vậy?". Chỉ có trời mới
hiểu nổi, vì lúc nào cha cũng là người cầm máy chụp hình. Còn mẹ và tôi thì
luôn cười tươi như hoa và ảnh chụp dĩ nhiên là vô số.
Tôi còn nhớ có lần mẹ nhờ cha dạy cho
tôi tập đi xe đạp. Tôi xin cha khoan hãy buông tay ra, nhưng cha nói đã đến lúc
cha không nên vịn xe cho tôi nữa. Và thế là cha buông tay. Tôi té xuống đất, mẹ
vội chạy lại đỡ tôi dậy, còn cha thì khoát tay ra hiệu mẹ tránh ra. Lúc đó tôi
rất giận, và nhất định phải chứng tỏ cho cha thấy tôi cũng không cần sự giúp đỡ.
Nghĩ vậy tôi lập tức gắng leo lại lên xe và chạy một mình cho cha xem. Lúc ấy
cha chỉ đứng yên và nở một nụ cười.
Tôi vào đại
học, tất cả thư từ đều do mẹ viết cho tôi. Cha chỉ gửi tiền ăn học và duy nhất
một bức thư ngắn trong vòng bốn năm trời, nội dung chỉ vẻn vẹn vài dòng về
chuyện tôi rời khỏi nhà đi học xa nên chẳng còn ai đá bóng trên thảm cỏ trước
nhà nữa khiến thảm cỏ của cha ngày một tươi tốt.
Mỗi lần tôi
gọi điện về nhà, cha dường như đều rất muốn trò chuyện với tôi nhưng cuối cùng
ông lại nói: "Cha gọi mẹ lại nghe điện nhé!" .
Thế rồi tôi
cũng kết hôn, lại vẫn là mẹ khóc. Cha chỉ sụt sịt mũi vài cái rồi bước ngay ra
khỏi phòng.
Từ bé đến lớn,
cha chỉ thường nói với tôi những điều như: Con đi đâu đấy? , Mấy giờ về? , Xe
còn đủ xăng không? , Không, không được đi...
Cha hoàn toàn
không biết thể hiện tình yêu thương của mình. Trừ phi...Trừ phi... Phải chăng
cha đã thể hiện rất nhiều nhưng tôi lại vô tình không cảm nhận được tình thương
yêu bao la đó?
Điều đó rồi cũng qua đi
Một ngày nọ,
vua Salomon bỗng muốn làm bẽ mặt Benaiah, một cần thần thân tín của mình. Vua
bèn nói với ông: "Benaiah này, ta muốn ông mang về cho ta một chiếc vòng
để đeo trong ngày lễ và ta cho ông sáu tháng để tìm chiếc vòng đó".
Benaiah trả
lời: "Nếu có một thứ gì đó tồn tại trên đời này, thưa đức vua, tôi sẽ tìm
thấy nó và mang về cho ngài, nhưng chắc là chiếc vòng ấy phải có gì đặc
biệt?".
Nhà vua đáp:
"Nó có những sức mạnh kỳ diệu. Nếu kẻ nào đang vui nhìn vào nó sẽ thấy
buồn, và nếu ai đang buồn nhìn vào nó sẽ thấy vui". Vua Salomon biết rằng
sẽ không đời nào có một chiếc vòng như thế tồn tại trên thế gian này, nhưng ông
muốn cho người cận thần của mình nếm một chút bẽ bàng.
Mùa xuân trôi
qua, mùa hạ đến nhưng Benaiah vẫn chưa có một ý tưởng nào để tìm ra một chiếc
vòng như thế.
Vào đêm trước
ngày lễ, ông quyết định lang thang đến một trong những nơi nghèo nhất của
Jerusalem. Ông đi ngang qua một người bán hàng rong đang bày những món hàng
trên một tấm bạt tồi tàn. Benaiah dừng chân lại hỏi: "Có bao giờ ông nghe nói
về một chiếc vòng kỳ diệu làm cho người hạnh phúc đeo nó quên đi niềm vui sướng
và người đau khổ đeo nó quên đi nỗi buồn không?". Người bán hàng lấy từ
tấm bạt lên một chiếc vòng giản dị có khắc một dòng chữ. Khi Benaiah đọc dòng
chữ trên chiếc vòng đó, khuôn mặt ông rạng ngời một nụ cười.
Đêm đó toàn
thành phố hân hoan, tưng bừng đón mùa lễ hội. "Nào, ông bạn của ta - vua
Salomon hỏi - ông đã tìm thấy điều ta yêu cầu chưa?". Tất cả cận thần có
mặt đều cười lớn và cả chính vua Salomon cũng cười.
Trước sự ngạc
nhiên của mọi người, Benaiah đưa chiếc vòng ra và nói: "Nó đây, thưa đức
vua". Khi vua Salomon đọc dòng chữ, nụ cười biến mất trên khuôn mặt vua.
Trên chiếc vòng đó có khắc dòng chữ: "Điều đó rồi cũng qua đi".
Vào chính giây
phút ấy, vua Salomon nhận ra rằng tất thảy những sự khôn ngoan, vương giả và
quyền uy của ông đều là phù du, bởi vì một ngày nào đó ông cũng chỉ là cát
bụi...
Những hòn đá cuội
Trong một buổi
nói chuyện với một nhóm các doanh nhân, một chuyên gia trình bày về cách sử
dụng thời gian có hiệu quả. Đứng trước những người khá thành đạt trong cuộc
sống, ông mỉm cười: "Sau đây là một câu hỏi trắc nghiệm". Ông ta lấy
từ gầm bàn một cái lọ rộng miệng cỡ 4 lít và một túi chứa những hòn đá cuội to
bằng nắm tay. Ông lần lượt đặt từng hòn đá vào lọ cho đến khi không thể bỏ vào
được nữa. "Cái lọ có đầy chưa?" - ông hỏi.
"Đầy
rồi" - mọi người đáp. "Thật không?" - ông lấy từ gầm bàn ra một
túi sỏi nhỏ đổ từ từ vào lọ và lắc cho các hòn sỏi chen vào tất cả các khoảng
trống giữa các hòn đá cuội. Ông nhoẻn miệng cười và hỏi: "Cái lọ đầy
chưa?".
Lần này thì
mọi người dường như bắt kịp ông. Ai đó trả lời: "Chắc là chưa".
"Tốt!"
- ông nói và lấy ra một túi cát đổ vào lọ và cát chen đầy vào các khoảng trống
giữa những hòn đá cuội và hòn sỏi. Một lần nữa, ông hỏi: "Cái lọ đầy chưa
?".
"Chưa"
- mọi người nhao nhao. "Tốt" - ông lặp lại và vớ lấy bình nước đổ vào
lọ cho đến khi nước ngập đến miệng lọ. Ông ngước nhìn mọi người và hỏi:
"Minh họa này nói lên điều gì?".
Một nhà kinh
doanh nhanh nhảu đáp: "Vấn đề là cho dù kế hoạch làm việc của bạn có sít
sao thế nào đi nữa, nếu cố gắng bạn luôn có thể làm thêm nhiều việc nữa!"
"Có
thể" - ông đáp - Nhưng đó không phải là vấn đề. Điều mà minh họa vừa rồi
nói lên là bạn không đặt những hòn đá cuội vào lọ trước, bạn sẽ không bao giờ
có thể nhét chúng vào được".
Cái gì là
những "hòn đá cuội" trong cuộc sống của bạn? Có thể là một dự án, một
hoài bão mà bạn muốn thực hiện, thời gian với những người mà bạn thương yêu,
học vấn của bạn, sức khỏe của bạn ... Nhưng nhớ đặt những "hòn đá
cuội" đó vào lọ trước hoặc bạn sẽ không bao giờ nhét chúng vào được. Chúng
ta luôn cố gắng làm thật nhiều việc trong khoảng thời gian giới hạn của mình.
Nhưng điều quan trọng là những việc mà bạn đang làm có thật sự có ý nghĩa.
Thế thì tối
nay hay sáng mai khi bạn suy ngẫm về câu chuyện này, hãy tự hỏi chính bản thân
mình rằng điều gì là những "hòn đá cuội" trong cuộc sống của chính
bạn và hãy đặt chúng vào trong lọ trước.
Tình yêu
Đã một năm kể từ khi Susan bị mù vì một
chẩn đoán sai của bác sĩ, cô đột ngột bị ném vào thế giới của bóng tối, tức
giận, tuyệt vọng và mặc cảm. Và tất cả những gì đủ để cô còn bám víu vào cuộc
sống là vì bạn trai cô - Mark. Mark là một sĩ quan quân đội. Anh rất yêu Susan,
đã nhìn thấy cô tuyệt vọng đến mức nào, anh quyết định giúp Susan lấy lại được
sức mạnh và tự lập. Đầu tiên, anh tìm cho cô một công việc dành cho người khiếm
thị. Nhưng làm sao cô đến chỗ làm việc được đây? Mark đề nghị đưa cô đến chỗ
làm hằng ngày, dù hai người ở hai đầu thành phố. Tuy nhiên sau đó, Mark nhận ra
rằng đó không phải là giải pháp. Susan sẽ phải tự mình đi xe buýt, tự đến chỗ
làm - đó mới là cách đúng. Nhưng Susan rất nhạy cảm, cô ấy sẽ phản ứng thế nào?
Đúng như với Mark nghĩ, Susan hết sức hốt hoảng khi nghe tới việc mình phải tự
đi xe buýt. "Em bị mù" mà"- Cô phản ứng bằng giọng cay đắng
-"Làm sao em biết em sẽ đi đến đâu? Anh bỏ rơi em phải không?" Mark
rất đau lòng khi nghe những lời đó, nhưng anh biết phải làm gì. Anh hứa sẽ cùng
cô đi xe buýt mỗi sáng và mỗi chiều, bao lâu cũng được, cho đến bao giờ cô quen
với việc đi xe buýt.
Trong hai tuần liền, Mark trong bộ đồng phục quân đội, đi theo Susan đến nơi
làm việc. Anh dạy cô làm sao để sử dụng các giác quan khác, nhất là thính giác,
để biết mình đang ở đâu và làm sao để quen với môi trường mới. Anh cũng giúp cô
làm quen với những người lái xe buýt, nhờ họ để mắt đến cô, giữ cho cô một chỗ
ngồi hằng ngày...
Cuối cùng,
Susan nói cô có thể tự đi được. Sáng thứ hai, lần đầu tiên, họ đi theo hai
hướng khác nhau.
Thứ ba, thứ tư, thứ năm... Mỗi ngày Susan đều tự đi xe buýt đến chỗ làm và đón
xe buýt đi về. Susan cảm thất rất vui vì cô vẫn tự mình làm được mọi việc. Thứ
hai của 5 tuần sau đó, Susan đón xe buýt đi làm như mọi khi. Khi cô đang đóng
tiền mua vé tháng cho người lái xe, bỗng anh lái xe nói: "Tôi thật ghen tỵ
với cô đấy nhé!". Susan không biết có phải anh ta nói với mình không.
Nhưng nói cho cùng, có ai mà lại đi ghen với một cô gái mù đang đấu tranh để mà
sống chứ? Cô hỏi:
- Sao anh lại
ghen với tôi được?
- Vì cô được
quan tâm và bảo vệ. Cô quả là hạnh phúc!
- Tôi được bao
vệ? Anh nói thế tức là sao?
- Suốt mấy
tuần qua, sáng nào tôi cũng thấy một chàng trai mặc đồng phục quân đội lái xe
theo, rồi đứng bên kia đường nhìn cô xuống xe. Anh ta nhìn theo đến khi cô đi
qua đường an toàn, đi vào nơi cô làm việc và vẫy tay chào cô rồi mới lái xe đi.
Cô quả là một người may mắn!
Susan khóc. Vì
cô không nhìn thấy Mark nhưng cô cảm thấy Mark ở bên cạnh. Cô là người may mắn
vì cô đã nhận được một món quà mà cô không cần phải nhìn thấy tận mắt để tin:
món quà của tình yêu có thể mang ánh sáng đến những nơi nhiều bóng tối nhất.
Tình yêu đích
thực không bao giờ gục ngã.
Cậu bé chờ thư
Hồi đó tôi làm
giáo sư một trường trung học con trai. Một học sinh tên là Bob, trái hẳn với
các bạn, không bao giờ nhận được một bức thư nào cả. Vậy mà buổi chiều nào em
cũng mau chân nhất, chạy lại chỗ đặt các hộc riêng chăm chú ngó vào hộc của em
cho tới khi thư phát hết rồi mới quay ra.
Không phải là
gia đình em quên em đâu. Tiền ăn ở trong trường, tiền tiêu vặt của em vẫn gởi
tới đều đều đúng hạn. Tháng sáu, ông Hiệu trưởng nhận được thư xin cho em đi
nghỉ ở một trại hè. Thì ra viên thư ký của thân phụ em lãnh nhiệm vụ lo cho em
tất cả những chi tiết dó.
Nhưng song
thân em không ai viết cho em một bức thư nào cả. Khi em kể lể với tôi rằng ba
má em đã ly thân nhau, tôi mới hiểu tất cả nguyên do. Và tội nghiệp em, em vẫn
tiếp tục trông thư một cách tuyệt vọng. Tôi thường đem tình cảm sầu thảm của em
ra nói với một ông bạn đồng nghiệp, ông Joe Hargrove. ông ấy bảo:
- Nếu em đó ít
lâu nữa mà không nhận được bức thư nào cả thì đáng ngại cho em lắm, có thể tai
hại.
Thế rồi một
bạn học thân nhất của em, tên là Laurent nảy ra một sáng kiến. Laurent ở trong
một gia đình hòa thuận, có hạnh phúc, tuần nào cũng nhận được nhiều bức thư của
cha mẹ, cả của anh chị em nữa. Một hôm Bob rầu rĩ ngó xấp thư Laurent cấm trong
tay. Laurent thấy vậy, bảo ngay:
- Bob, vô
trong phòng tôi di, tôi đọc thư của má cho Bob nghe.
Một lát sau
tôi thấy hai em ngồi sát nhau cùng bàn tán về bức thư đó. Chiều hôm sau tôi
nhận thấy khi phát thư, Bob chẳng những ngó hộc của em mà còn ngó hộc của
Laurent nữa. Bob hỏi bạn:
- Lại có thư
của má anh nữa hả?
- Không, hôm
nay là thư của chị tôi.
Rồi Bob hỏi
một bạn khác:
- Anh có thư
của má anh không?
- Có !
- Anh cho tôi
đọc chung với nhé?
- Ừ! Để tôi
đọc lớn tiếng lên nhé!
Từ hôm đó, Bob
tha hồ đọc thư của bạn. Khắp tứ phía nhao nhao lên:
- Ê, Bob, hôm
nay muốn đọc thư của má không?
Tụi con trai
đôi khi có vẻ tàn nhẫn, không giữ ý gì cả, nhưng tuyệt nhiên tôi không thấy một
em nào thốt một lời mỉa mai bóng gió hay chế giễu gì em Bob cả. Một hôm tôi
kinh ngạc nghe em Bob tự do hỏi ngay Laurent:
- Hôm nay
chúng mình có thư không?
Như vậy có dễ
thương không chứ! Nên thưởng cho các em nhiều kẹo, nhiều bi mới phải ! Laurent
mỉm cười đáp liền, không hề do dự:
- Có, hôm nay
chúng mình có một bức.
Chuyện đó làm
cho ông Joe Hargrove quyết tâm hành động. Tôi thì tôi cho má em Bob là hạng
người ra sao rồi. Nhưng ông Joe đã gặp bà ta nhiều lần, định làm liều xem sao.
Một hôm ông ta lại kiếm tôi, tay cầm sáu bức thư đánh máy và sáu bao thư đề địa
chỉ của Bob, dán cò sẵn sàng. ông ta bảo:
- Coi này, tôi
gởi cho bà Lennoux đây. Bà ta chỉ cần ký tên: "Má của con" rồi mỗi
tuần bỏ một bức vào thùng thư.
Tôi đọc những
bức thư đó. Viết được lắm, ít bữa sau, Bob cũng lại ngong ngóng đợi ở chỗ đặt
các hộc riêng, nhưng chú hết ý vào cái hộc của Laurent. Bỗng học sinh lãnh việc
phát thư, la lên:
- Ê, Bob, mày
có thư này ! Có thư này!
Bob nhẹ nhàng
đưa hai tay lên, cử chỉ y hệt một thiên thần đương cầu nguyện, để đỡ lấy bức
thư. Em nói ,như thể vẫn chưa tin:
- Ờ có tên tôi
ngoài bao thư nè!
Rồi em la lên:
- A ! Tôi cũng
có thư! Tôi cũng có thư! Anh em ơi, có ai muốn đọc thư của tôi không?
Những đứa khác
cũng vui mừng, đồng thanh la lớn:
- Có ! Có !
Bob, đọc thư của bồ lên, đọc lên?
Cuộc phát thư
tức thì tạm ngưng lại. Chúng đun Bob lên cho đứng trên một cái bàn rồi cả bọn
vây chung quanh. Bob ngập ngừng đọc:
- Con cưng của
má !
Rồi ngẩng lên
nói:
- Tôi không
đọc nhanh được !
Laurent bảo:
- Không sao,
Bob! Cứ đọc chầm chậm, càng tốt. Đọc chậm mới hiểu rõ từng chữ chớ.
Và Bob chậm
chạp đọc bức thư đó, lời lẽ âu yếm như bức thư của bất kỳ bà mẹ nào gởi cho con.
Tháng sáu,
buổi phát phần thưởng, tôi thấy má em Bob lại dự. Tôi không ngạc nhiên về điều
đó vì, sau khi gởi hết mấy bức thư ông Joe viết sẵn cho rồi, bà ta đích thân
viết cho con , quả là một phép màu ! Bob đã cho tôi coi bức thư bà báo trước sẽ
tới dự buổi lễ. Phát phần thưởng xong, bà ta kéo tôi ra một chỗ, hỏi tôi:
- Bà thấy thư
tôi viết cho cháu được không?
- Được lắm!
Bà ta nói tiếp
giọng hơi ngập ngừng:
- Tôi nhờ bà
nói về tôi cho cháu Bob nghe...
- Vợ chồng tôi
đã hòa thuận với nhau hơn trước, và chúng tôi tính với nhau nghỉ hè này cho
cháu về nhà, và... chúng tôi sẽ tìm cách hiểu cháu hơn.
- Xin bà yên
tâm, tôi sẽ hết sức giúp bà.
Tôi có cần gì
nói thêm rằng không có công việc nào làm cho tôi vui bằng công việc đó không?
Louise Baker
Bác sĩ ơi, hãy mỉm cười
Bố tôi là một
bác sĩ phẫu thuật giỏi, ông đã từng phẫu thuật cho rất nhiều người, có những
người rất bình thường, có những người nổi tiếng, có những người giàu có và cả
những người nghèo. Có người nhiều năm sau vẫn đến cảm ơn cha tôi vào những ngày
lễ tết, có những người không bao giờ gặp lại . Trong số những người không bao
giờ quay lại có một cậu bé mà cha tôi luôn nhắc đến mỗi khi nhớ lại những kỷ
niệm về nghề nghiệp của mình với tất cả tình âu yếm.
Cậu bé ấy bị
mù, một buổi sáng cậu được đưa đến phòng khám của bố, ở bàn chân có một vết
thương lâu ngày và trở nên nguy hiểm đến không chỉ đôi chân mà cả tính mạng của
cậu. Mọi người xung quanh cậu đã không quan tâm săn sóc cậu đúng mức, còn cậu
bé thì rụt rè, có lẽ cậu đã không muốn làm những người xung quanh phải bận tâm
về mình nên đã cố chịu đựng vết thương cho đến khi nó trở nên đau đớn không
chịu được.
Trong một năm
liền cứ ba lần một tuần cậu đến chỗ bố tôi và bố cắt bỏ hết những chỗ thịt bị
hư hại, rồi bôi thuốc, băng bó mà không lấy tiền. Bố nói rằng ước muốn của bố
là có thể cứu được đôi chân của cậu bé mù đó bởi bố đoán rằng trong cuộc sống
cậu đã gặp khá nhiều thiệt thòi và bất hạnh, bố không muốn phải cưa chân cậu.
Nhưng rồi bố thất bại, vết hoại thư đã lan rộng đến mức không cắt bỏ nhanh
chóng cậu bé sẽ chết. Bố rất buồn vì điều đó, thậm chí cảm thấy thất vọng về
bản thân mình.
Rồi ngày phẫu
thuật cũng đến. Bố đứng bên cạnh cô y tá gây mê khi cô ta làm công việc của
mình, lặng nhìn cơ thể bé nhỏ ấy đang chìm dần vào giấc ngủ. Sau đó ông chầm
chậm giở miếng vải phủ chân cậu bé lên, và ở đó, trên ống chân gầy gò của cậu,
bố nhìn thấy một hình vẽ mà cậu đã mò mẫm vẽ trong bóng tối của mình để tặng
bố, đó là một gương mặt hay đúng hơn là một hình tròn có hai mắt, hai tai, một
cái mũi, một cái miệng đang mỉm cười, ở bên cạnh là một dòng chữ nguệch ngoạc:
"Bác sĩ
ơi, hãy mỉm cười".
Búp bê khoai tây
Năm đó, chúng
tôi sống trong một ngôi nhà cũ kỹ và sơ sài. Tôi có hai anh trai, hai em gái và
một em trai. Trước Tết, cả ba chị em gái chúng tôi đã quấy mẹ hàng tuần, xin
được mua quà là búp bê. Sáng mùng một Tết, ba chị em gái chạy vào phòng mẹ rất
sớm:
- Chúc mừng
năm mới! - Mẹ nói nhẹ nhàng để tránh đứa em bé đang ngủ phải tỉnh dậy.
- Chúc mừng
năm mới! - Chúng tôi trèo lên giường mẹ.
Mẹ bảo:
- Mẹ biết các
con thích búp bê, và mẹ không có loại búp bê các con thích, nhưng mẹ làm cho
các con mấy con búp bê đây.
Chúng tôi nín
thở ngồi nhìn mẹ xuống giường, đi ra phía tủ và lấy một cái hộp. Mẹ lôi mấy thứ
gì đó từ trong hộp ra. Lúc đầu, tôi không thể nhận ra nó là cái gì, trừ việc nó
mặc một cái váy kẻ đỏ và trắng, lại đội mũ nữa. Mặt nó màu nâu, mắt là hai cái
khuy và cái miệng cười được vẽ bằng mực viết.
Hai đứa em tôi
im lặng khi tôi kéo váy của con búp bê lên và phát hiện ra nó toàn là khoai
tây. Tất nhiên, nó khá xấu, nhưng tôi biết mẹ đã phải cố gắng đến đâu để làm
nó. Tôi không thật sự yêu búp bê đó lắm, nhưng tôi thấy rất yêu mẹ.
Hai đứa em tôi
vẫn còn nhỏ, chỉ 3 và 5 tuổi, thì cứ ngạc nhiên. Một đứa chạm tay vào mắt con
búp bê, thế là cái mắt đã rơi ra. Chúng thi nhau hỏi:
- Nó là cái gì
thế mẹ?
- Làm sao mẹ
đính khuy thành mắt nó được?
- ……
- Mẹ xin lỗi -
Mẹ bắt đầu khóc và cố đính cái khuy lại chỗ cũ.
- Ơ mẹ không
thích nó à?- Em gái bé của tôi hỏi.
Mẹ lau nước mắt
và nói:
- Giá như
chúng là búp bê thật…
Chúng tôi ôm
mấy con búp bê ấy về phòng và đặt chúng lên giường. Nhưng không may, chưa kịp
hết Tết thì bọn búp bê khoai tây ấy đã có vấn đề.
- Mẹ ơi! Có
cái gì đó mọc lên ở mặt con búp bê của con..
- Mẹ ơi! Con
búp bê của con kinh khủng lắm…
Các em tôi thi
nhau kêu vào cùng một buổi sáng.
Mẹ bảo búp bê
chết rồi và chúng tôi cần phải chôn búp bê ở ngoài vườn. Chúng tôi chôn những
con búp bê xấu xí ấy, mặc dù tay chúng tôi cứng đờ vì lạnh khi chúng tôi đào
đất bằng cái thìa. Tôi đào bới qua loa và vùi mấy củ khoai tây xuống, trong khi
hai đứa em tôi thì lại:
- Tại sao chị
không hát và cầu nguyện?
- Không chúng
chỉ là mấy củ khoai tây thôi - tôi đáp giận dữ và co ro trong cái áo lạnh mỏng
dính - Mà chị thì lạnh cóng cả rồi.
- Bọn em sẽ
mách mẹ - Chúng gào lên.
Tôi không biết
chúng có mách mẹ không, nhưng nếu chúng có mách thì tôi cũng không thấy mẹ nói
điều đó với tôi bao giờ.
Vài tháng sau,
mẹ tôi mất vì bệnh. Tôi và các em bị gửi đến trại trẻ mồ côi. Tại đó, hai năm
sau, tôi nhận được món quà Tết là một con búp bê tóc vàng, môi hồng với bộ váy
đẹp nhất mà tôi từng thấy một con búp bê mặc. Tôi cố hết sức để yêu nó nhưng
tôi không thể. Tôi biết đó là loại búp bê mẹ sẽ mua cho chúng tôi nếu ngày đó
mẹ có tiền. Nhưng tôi cảm ơn Chúa vì ngày đó mẹ đã không có. Bởi vì, nếu mẹ
không làm những con búp bê khoai tây, có lẽ chúng tôi sẽ không bao giờ biết mẹ
yêu chúng tôi đến mức nào…
Cha tôi
Khi ấy, tôi 16 tuổi. Vào một buổi sáng, cha nhờ tôi lái xe đưa ông tới ngôi
làng Mijar hẻo lánh cách nhà 18 dặm bảo tôi đưa xe đi tu sửa ở một gara gần đó.
Vì vừa mới tập lái xe và cảm thấy đây là cơ hội tốt để thực hành nên tôi đồng ý
ngay. Tôi chở cha tới ngôi làng và hứa tới đón ông vào 4h chiều rồi đưa xe tới
gara. Vì phải mất vài tiếng đồng hồ đợi nên tôi quyết định mua vé vào rạp chiếu
phim bên kia đường. Bị cuốn hút vào bộ phim, tôi quên mất ý niệm về thời gian
và khi giật mình liếc đồng hồ thì đã 6h rồi…
Tôi biết thế
nào cha cũng giận khi biết tôi đã đi xem phim và có thể sẽ không bao giờ cho
tôi tự lái xe nữa, nên tôi liền nghĩ ra một vài hỏng hóc khác của xe để giải
thích lí do chậm giờ của mình.
Tôi lái xe đến
chỗ hẹn và nhìn thấy cha đang đứng chờ một cách nhẫn nại ở góc đường. Tôi xin
lỗi ông vì đến muộn và nói rằng tôi đã cố gắng đến sớm nhất như có thể nhưng xe
cần một vài sửa chữa khác. Tôi sẽ không bao giờ quên ánh mắt ông nhìn tôi khi
ấy…
- Cha rất thất
vọng vì con đã phải dối cha, Jason.
- Sao cơ ạ! Đó
là sự thực mà cha.
Ông nhìn lại
tôi:
- Khi con
không tới đúng giờ, cha đã gọi điện cho gara để hỏi xem có vấn đề gì xảy ra
không và họ nói là con chưa tới lấy xe.
Cảm giác có
lỗi choán lấy tâm hồn tôi và tôi liền thú nhận với cha về lí do thật sự tôi bị
muộn.
- Cha rất giận
không phải với con mà với bản thân mình. Cha nhận ra rằng cha đã không phải là
một người cha tốt. Sau bao nhiêu năm con vẫn cảm thấy phải nói dối cha. Thật
đau lòng khi nuôi nấng đứa con trai mà thậm chí đã không thể nói thật với cha
của mình. Giờ đây cha sẽ đi bộ về nhà và suy nghĩ xem mình đã làm sai điều gì
trong suốt bấy nhiêu năm.
- Nhưng cha
ơi, từ đây về nhà tới 18 dặm. Trời lại tối rồi, cha không thể đi bộ được.
Tất cả sự phản
đối, lời xin lỗi của tôi đều vô dụng . Tôi đã làm cha phải thất vọng và tôi
cũng đã học được bài học đau đớn nhất trong đời. Cha bắt đầu đi dọc con đường
đen tối đầy bụi và gió. Tôi từ từ lái xe sau ông, cầu xin suốt chặng đường hi
vọng ông sẽ tha thứ , nhưng cha tôi vẫn rảo bước yên lặng vẻ trầm tư khắc khổ.
Hình ảnh cha bước đi đầy mệt mỏi và đau đớn là những ký ức mà tôi không bao giờ
quên. Nhưng đó cũng là bài học ý nghĩa nhất vì tôi đã không bao giờ nói dối ông
kể từ đó.
Ở một thị trấn
nhỏ êm đềm và thơ mộng kia có đôi nam nữ rất yêu nhau. Họ cùng tựa vào nhau
trên đỉnh núi cùng ngắm cảnh bình minh và cùng tiễn những ánh chiều tà trên
biển. Mọi người nhìn họ với ánh mắt ngưỡng mộ và thầm cầu chúc cho họ hạnh
phúc. Nhưng rồi bỗng một hôm, người con trai không may bị thương rất nặng. Anh
nằm trong bệnh viện mấy ngày mấy đêm vẫn chưa tỉnh lại. Ban ngày, cô gái luôn
ngồi trước giường anh và không ngừng gọi tên anh. Buổi tối, cô tới nhà thờ nhỏ
trong thị trấn để cầu nguyện. Cô gái dường như đã khóc cạn nước mắt. Một tuần
trôi qua, chàng trai vẫn chưa tỉnh lại. Cô gái đã rất tiều tụy nhưng vẫn chăm
sóc anh rất tận tình. Tình yêu của cô đã làm Chúa Trời cảm động, và Ngài đã
quyết định dành cho cô gái một ngoại lệ. Ngài nói: "Ta có thể làm cho
người yêu cô nhanh chóng khỏi bệnh, nhưng cô phải hóa thành bướm trong vòng ba
năm. Cô có đồng ý như thế không?". Cô gái nghe xong rất cảm động và nói
một cách dứt khoát: "Con đồng ý".
Trời sáng, cô
gái đã biến thành một con bướm rất đẹp. Cô từ biệt Chúa Trời và bay ngay tới
bệnh viện. Quả nhiên, chàng trai đã tỉnh lại. Anh đang trò chuyện với bác sĩ,
nhưng rất tiếc cô lại không nói được.
Mấy ngày sau chàng trai xuất viện nhưng không hề vui vẻ. Anh hỏi những người
thân về tin tức của cô gái, nhưng không một ai biết người yêu anh bây giờ đang
ở đâu. Chàng trai cả ngày không ăn không nghỉ, nhất mực đi tìm người yêu. Trong
khi đó, cô gái biến thành bướm kia bay qua bay lại bên cạnh anh; chỉ có điều cô
không thể gọi tên anh, không thể trò chuyện cùng anh mà chỉ có thể lặng lẽ đón
nhận ánh mắt vô hồn của anh. Mùa hè qua đi, những cơn gió mùa thu mát mẻ thổi
rơi những chiếc lá, cô gái phải rời khỏi nơi này. Ngày cuối cùng cô bay tới đậu
lên vai của chàng trai. Cô muốn dùng đôi cánh bé nhỏ của mình vuốt ve lên mặt
anh, dùng đôi môi nhỏ xíu của mình hôn lên trán anh, nhưng thân hình nhỏ bé của
cô không đủ để anh nhận ra. Trong chớp mắt, mùa xuân của năm thứ hai đã tới. Cô
vội bay về tìm người yêu của mình, nhưng đứng bên cạnh anh lúc này là một cô
gái rất xinh đẹp. Cô khựng lại, dường như đang rơi từ lưng chừng trời xuống.
Người ta kể rằng vào mùa giáng sinh ấy bệnh của anh càng trầm trọng hơn, người
ta cũng kể rằng cô bác sỹ ấy đã chăm sóc anh chu đáo như thế nào và người ta
nói rằng tình yêu của họ là lẽ đương nhiên. Tất nhiên người ta cũng không quên
miêu tả rằng chàng trai đã vui vẻ trở lại. Cô gái vô cùng đau khổ, mấy ngày
tiếp
theo, cô
thường thấy người yêu của mình dẫn cô bác sỹ ấy lên đỉnh núi ngắm bình minh và
họ cùng ra biển tiễn hoàng hôn. Còn cô không thể làm được gì khác ngoài vài lần
đậu trên vai của anh. Mùa hè năm đó dài đằng đẵng, hàng ngày cô bay rất thấp
trong đau khổ, cô không còn dũng khí để đến gần người yêu. Những lời nói thì
thầm, những tiếng cười vui vẻ của họ làm cô tủi thân. Mùa hè của năm thứ ba,
bướm đã không thường xuyên bay tới thăm người yêu nữa. Người yêu của cô đã ôm
vai, hôn lên má cô bác sỹ và anh chắc cũng không còn tâm tư để hoài niệm về
những ngày đã qua. Thời gian ba năm sắp hết, trong ngày cuối cùng, người yêu
của cô đã tổ chức hôn lễ với cô bác sỹ. Cô nhẹ nhàng bay vào trong nhà thờ đậu
lên vai của Chúa và nghe thấy người yêu của cô ở dưới thề rằng: "Tôi đồng
ý". Cô nhìn thấy anh đeo nhẫn cho vợ, và sau đó là nụ hôn ngọt ngào của
họ. Cô đã rơi những giọt lệ xót xa. Chúa Trời thở dài một cách xót xa:
"Con có hối hận không?". Cô lau khô những giọt nước mắt: "Không
ạ!". Chúa Trời bỗng vui vẻ nói: "Ngày mai con có thể trở lại thành
chính mình rồi". Bướm lắc đầu nói: Hãy cứ để cho con làm kiếp bướm suốt
đời.
Cảm ơn
Một người nọ
mỗi khi cầm tờ báo là mở xem những trang cáo phó chia buồn trước nhất. Anh ta
chăm chú đọc từng dòng trên trang cáo phó dù không hề quen biết với người đã
mất. Có người bạn thấy thế bèn hỏi nguyên do. Anh ta trả lời:
- À. Tôi chỉ
gửi lời cám ơn đến những người này đó thôi.
Người bạn của
anh ta trợn mắt ngạc nhiên nói:
- Anh nói điều
gì mà tôi chẳng hiểu gì cả. Anh cảm ơn những người đã chết mà toàn là người anh
chưa hề quen biết! Cái đầu của anh có vấn đề gì không vậy?
Người nọ thong
thả trả lời:
- Đúng vậy.
Tôi trân trọng cảm ơn họ. Vì sự ra đi của họ đã nhắc nhở cho tôi đừng quên rằng
kiếp người vốn là vô thường. Cái chết đến bất chợt nào ai hề hay biết. Lúc còn
sống những người này cũng có những ước mơ toan tính, những tranh giành hơn
thua, những vui buồn ganh ghét. Để rồi bỗng dưng trở thành những cái xác vô tri
chờ đem hỏa táng hoặc vùi sâu trong lòng đất lạnh. Họ đã đem chính sinh mạng
của mình để nhắc nhở cho tôi bài học lớn trong cuộc đời như vậy chẳng lẽ không
xứng đáng được nhận một lời cảm ơn hay sao anh bạn?
Sức mạnh Tình yêu
Hai người yêu
nhau nhưng gặp sự phản đối mạnh mẽ từ phía gia đình nhà cô gái. Họ cho rằng chàng
trai không xứng đáng với địa vị của gia đình cô và họ sẽ không tha thứ cho cô
nếu tiếp tục có quan hệ với anh ta. Mặc dù cô gái rất yêu chàng trai nhưng khi
hai người gặp nhau cô luôn hỏi: "Anh có yêu em nhiều không?". Cô hay
bực bội do chàng trai không trả lời như ý cô mong muốn. Và áp lực của gia đình
khiến hai bạn trẻ bất hoà. Cô thường trút giận lên chàng trai.
Về phía mình,
chàng trai luôn chịu đựng trong im lặng. Sau một năm anh tốt nghiệp và quyết
định đi du học. Trước khi ra đi anh đã cầu hôn với cô gái: "Anh biểu lộ
tình cảm của mình bằng lời nói không giỏi nhưng những gì anh biết là anh yêu
em. Về phía gia đình, anh sẽ cố gắng hết sức thuyết phục gia đình em đồng ý. Em
thuận ý làm vợ anh chứ?".
Cô gái ưng
thuận và với sự quyết tâm của chàng trai, cuối cùng gia đình cô gái cũng nhượng
bộ và đồng ý cho họ kết hôn với nhau. Trước khi chàng trai đi học, hai người
làm lễ đính hôn. Cô gái tham gia công tác xã hội trong khi anh tiếp tục học ở
nước ngoài. Họ bày tỏ tình cảm của mình qua những lá thư và điện thoại. Tuy có
khó khăn nhưng họ vẫn luôn nghĩ về nhau. Một ngày nọ, cô gái bị tai nạn giao
thông trên đường đi làm. Khi tỉnh dậy cô thấy cha mẹ mình bên cạnh giường. Cô
cảm nhận được tình trạng tồi tệ của mình. Nhìn thấy mẹ khóc, cô muốn làm cho mẹ
yên lòng nhưng những gì cô có thể thốt ra là tiếng thở dài. Cô đã mất đi giọng
nói. Bác sĩ bảo rằng tai nạn đã gây thương tổn não của cô khiến cô không thể
nói được nữa. Cô suy sụp mặc dù cha mẹ cô động viên rất nhiều. Trong suốt thời
gian ở bệnh viện cô chỉ biết khóc trong thầm lặng.
Xuất viện về
nhà, tình trạng cô cũng chẳng thay đổi gì. Mỗi khi có tiếng điện thoại reo, cô
có cảm giác như từng nhát dao đâm vào tim. Cô không muốn cho anh biết và càng
không muốn trở thành gánh nặng của anh. Cô viết cho anh một lá thư nói rằng cô
không còn đủ kiên nhẫn đợi chờ anh nữa. Cô gửi lại anh chiếc nhẫn đính hôn.
Chàng trai gửi hàng ngàn lá thư và gọi biết bao cuộc điện thoại nhưng cô không
trả lời và chỉ khóc. Cha mẹ cô quyết định chuyển nhà, hi vọng rằng cô sẽ quên
những gì đã xảy ra để có thể sống yên ổn. Cô gái học ngôn ngữ cử chỉ và bắt đầu
một cuộc sống mới. Mỗi ngày cô tự nhủ mình hãy quên anh ấy đi. Nhưng một hôm
bạn của cô đến cho hay anh đã trở về. Cô van xin người bạn đừng cho anh biết
chuyện gì đã xảy ra với cô. Từ đó cô không còn nhận được tin tức gì của anh.
Một năm trôi qua. Người bạn của cô đến thăm và trao cho cô thiệp mời dự lễ kết
hôn của anh. Trái tim cô gái tan vỡ. Nhưng khi mở thiệp cưới cô gái thấy tên
mình trong tấm thiệp. Ngước lên, cô thấy anh đang đứng trước mặt.
Chàng trai dùng cử chỉ nói với cô gái: "Một năm qua anh đã dành thời gian
học ngôn ngữ này. Chỉ để em hiểu rằng anh không quên lời ước hẹn của chúng ta.
Hãy cho anh có cơ hội nói với em rằng anh yêu em."
Anh lồng chiếc nhẫn vào tay cô gái. Cuối cùng nụ cười đã trở lại trên môi cô.
Người cha được tạo ra như thế nào
Khi ông Trời
bắt đầu tạo ra nguời cha đầu tiên trên thế gian, ngài chuẩn bị sẵn một cái
khung thật cao. Một nữ thần đi ngang qua ghé mắt coi và thắc mắc: “Thưa ngài,
tại sao nguời cha lại cao đến như vậy? Nếu ông ta đi chơi bi với trẻ con thì
phải quỳ gối, nếu ông ấy muốn hôn những đứa con mình lại phải cúi nguời. Thật
bất tiện!”. Trời trầm ngâm một chút rồi gật gù: “Ngươi nói có lý. Thế nhưng nếu
ta để cho nguời cha chỉ cao bằng những đứa con, thì lũ trẻ sẽ biết lấy ai làm
tầm cao mà vươn tới?”. Thấy Trời nặn đôi bàn tay nguời cha to và thô ráp, vị nữ
thần lại lắc đầu buồn rầu: “Ngài có biết đang làm gì không? Những bàn tay to
lớn thường vụng về. Với đôi bàn tay ấy, nguời cha chật vật lắm mới có thể găm
kim băng đóng tã, cài nút áo cho con trai, thắt chiếc nơ hồng cho con gái. Bàn
tay ấy không đủ khéo léo để lấy những mảnh dằm nằm sâu trong da thịt mềm mại
của trẻ”. Ông Trời mỉm cuời đáp: “Nhưng đôi bàn tay to lớn vững chãi đó sẽ dìu
dắt bọn trẻ qua mọi sóng gió, cho tới lúc chúng trưởng thành”.
Vị nữ thần đứng bên cạnh nhìn Trời nặn nguời cha với một đôi vai rộng, lực
luỡng. “Tại sao ngài phí thế?”, nữ thần thắc mắc. “Thế người cha sẽ đặt con
ngồi đâu khi phải đưa nó đi xa? Lấy chỗ đâu cho đứa con ngủ gật gối đầu, khi đi
xem xiếc về khuya?”. “Quan trọng hơn, đôi vai đó sẽ gánh vác cả gia đình”, ông
Trời đáp.
Ông Trời thức
trắng đêm để nặn cho xong nguời cha đầu tiên. Ngài cho tạo vật mới ít nói,
nhưng mỗi lời phát ra là một lời quyết đoán. Tuy đôi mắt của nguời cha nhìn
thấu mọi việc trên đời, nhưng lại bình tĩnh và bao dung. Cuối cùng khi đã gần
như hoàn tất công việc, Trời thêm vào khóe mắt nguời cha vài giọt nuớc mắt.
Nhưng sau một thoáng tư lự, Ngài lại chùi chúng đi. Thành ra người đời sau
không mấy khi thấy được những giọt lệ hiếm hoi của nguời cha, mà chỉ có thể cảm
và đoán được rằng ông ta đang khóc.
Xong việc, ông Trời quay lại nói với nữ thần: “Ngươi thấy đó, người cha cũng
đáng yêu như nguời mẹ mà ta đã dồn bao công sức để tạo ra”
Có những điều không thể quên trong cuộc sống.
1. Cho mọi
người nhiều hơn là họ mong chờ và hãy làm điều đó thật nhiệt tình.
2. Ghi nhớ
những bài thơ bạn yêu thích.
3. Đừng vội
tin những gì bạn nghe.
4. Khi bạn nói
yêu ai đó, hãy hiểu hết nghĩa của những từ ngữ ấy.
5. Khi bạn nói xin lỗi, hãy nhìn vào mắt người bạn đang xin lỗi.
6. Hãy đính
hôn ít nhất là 6 tháng trước khi bạn kết hôn.
7. Tin vào
tình yêu từ cái nhìn đầu tiên.
8. Đừng bao
giờ cười vào những ước mơ của người khác.
9. Hãy yêu một
cách sâu sắc và đam mê. Có thể bạn sẽ bị tổn thương, nhưng đó là cách duy nhất
bạn học sống một cách hoàn hảo.
10. Khi không
đồng ý điều gì, hãy đấu tranh một cách công bằng.
11. Đừng phán
xét ai qua nhân thân hay hoàn cảnh xuất thân của họ.
12. Hãy bắt
chính mình nói chậm nhưng suy nghĩ nhanh.
13. Khi ai đó
hỏi bạn những câu hỏi mà bạn không muốn trả lời, hãy mỉm cười và hỏi lại
"Tại sao bạn lại muốn biết điều đó?"
14. Một tình
yêu lớn và những khám phá vĩ đại cũng bao gồm những rủi ro to lớn.
15. Hãy liên
lạc với mẹ bạn thường xuyên nếu bạn sống xa nhà.
16. Theo đuổi
3 điều: tôn trọng bản thân, tôn trọng người khác và có trách nhiệm với những
việc mình làm.
17. Đừng để 1 cuộc đấu khẩu nhỏ làm tổn thương 1 tình bạn lớn.
18. Khi bạn
nhận ra bạn vừa gây ra lỗi lầm, hãy nhanh chóng sửa sai.
19. Mỉm cười
khi nhấc điện thoại lên, người gọi sẽ nghe được điều đó trong giọng nói của
bạn.
20. Tranh thủ
thời gian ở một mình.
21. Hãy mở
rộng đôi cánh tay bạn để thay đổi, nhưng đừng để mất đi giá trị của chính mình.
22. Hãy nhớ sự
im lặng thỉnh thoảng là câu trả lời tốt nhất.
23. Đọc nhiều
sách. Tivi không thay thế được điều này.
24. Sống 1
cuộc sống tốt và đức hạnh, để sau này về già nghĩ lại, bạn sẽ muốn sống 1 cuộc
đời như thế lần thứ hai.
25. Mức độ tình
yêu trong gia đình bạn luôn là nền tảng cuộc sống của bạn. Tất cả những gì bạn
làm là tạo một mái nhà thanh bình và hoà thuận.
26. Khi bạn
bất đồng với người yêu, hãy chỉ đề cập đến vấn đề hiện tại, đừng đụng chạm đến
quá khứ.
27. Đừng chỉ
nghe những gì người ta nói, hãy nghe tại sao họ nói như vậy.
28. Chia sẻ
kiến thức của bạn. Đó là cách để khám phá ra sự bất tử.
29. Hãy đối xử
tử tế với thiên nhiên.
30. Đừng bao
giờ làm gián đoạn khi bạn đang được khen ngợi.
31. Ý thức
được công việc của mình.
32. Đừng tin
ai đó khi người ấy không nhắm mắt trong lúc bạn hôn người ấy!
33. Mỗi năm 1
lần, hãy đi đến nơi nào mà bạn chưa từng đến.
34. Nếu bạn
làm ra nhiều tiền, hãy giúp đỡ mọi người. Đó là tài sản giá trị nhất.
35. Hãy nhớ, 1
mối quan hệ tốt nhất là khi tình cảm của bạn dành cho người đó vượt lên trên
những gì bạn cần ở họ.
36. Hãy chiêm
nghiệm thành công của bạn dựa trên những gì bạn phải từ bỏ để có được nó.
37. Sống với
sự hiểu biết và kiến thức.
38. Đôi lúc
cũng phải yêu và… nấu ăn một cách liều lĩnh
Cô có phải là Thượng đế
không?
Vào một buổi tối trong một kỳ nghỉ đông lạnh lẽo, một đứa bé trai khoảng sáu
bảy tuổi đang đứng phía ngoài cửa sổ của một nhà kho. Cậu bé không có giày để
mang, quần áo của cậu thì rách rưới.
Một phụ nữ trẻ
đi ngang qua, cô nhìn thấy cậu bé và cô đọc được nỗi khao khát trong đôi mắt
xanh của cậu bé. Cô nắm lấy tay cậu bé và dẫn cậu vào trong nhà kho rồi cô mua
cho cậu một đôi giầy mới và một bộ quần áo ấm.
Sau đó cô dắt
cậu trở ra và nói với cậu: “Bây giờ cháu có thể trở về nhà và có một kỳ nghỉ
đông thật hạnh phúc”.
Cậu bé chăm
chú nhìn cô rồi hỏi: “Cô có phải là Thượng đế không?”.
Người phụ nữ
nhìn cậu bé, mỉm cười và trả lời: “Không cháu à, cô chỉ là một trong số đứa con
của Thượng đế”. Đứa bé đáp lại: “Cháu biết rồi, cô phải là Thượng đế thôi!”.
Giai đoạn đẹp nhất trong cuộc đời
Đó là ngày
mười lăm tháng sáu, còn hai ngày nữa là tôi sẽ bước sang tuổi 30. Tôi có cảm
giác lo lắng khi bước vào độ tuổi “tam thập nhi lập” và sợ rằng những năm tháng
đẹp nhất trong cuộc đời đang xa dần.
Tôi vẫn thường
tập thể dục ở một công viên gần nhà vào mỗi buổi sáng. Ở đó tôi có dịp làm quen
người bạn già Nicholas, ông ta đã 79 tuổi. Hôm đó, khi gặp tôi ông bảo rằng
trông tôi không vui vẻ như mọi ngày và đoán rằng tôi đang có chuyện buồn.
Tôi tâm sự với
ông rằng tôi đang cảm thấy lo lắng khi sắp bước sang tuổi 30. Tôi tự hỏi làm
thế nào để tôi có thể quay trở về những giai đoạn đẹp nhất trong cuộc đời. Vì
thế tôi hỏi ông: “Khi nào là giai đoạn đẹp nhất trong cuộc đời ông?”. Không
chút ngập ngừng, Nicholas trả lời: “Này Joe, đó là câu hỏi của triết học và đây
là câu trả lời của tôi". Rồi ông nói:
Khi tôi là một
đứa trẻ sống ở nước Áo, được bố mẹ yêu thương, chăm sóc thì đó là giai đoạn đẹp
nhất trong cuộc đời tôi. Khi tôi đến trường và được học những điều ngày nay tôi
biết thì đó là giai đoạn đẹp nhất trong cuộc đời tôi.
Khi tôi tìm
được việc làm đầu tiên, có trách nhiệm và quyền lợi với những việc mình làm thì
đó là giai đoạn đẹp nhất trong cuộc đời tôi. Khi tôi gặp được vợ tôi và khi
chúng tôi yêu nhau thì đó là giai đoạn đẹp nhất trong cuộc đời tôi.
Chiến tranh
thế giới lần thứ hai xảy ra, tôi và vợ tôi phải rời khỏi nước Áo để được an
toàn. Khi chúng tôi được bên nhau an toàn trong một chuyến tàu đi Bắc Mỹ thì đó
là giai đoạn đẹp nhất trong cuộc đời tôi.
Khi chúng tôi
bắt đầu một gia đình mới thì đó là giai đoạn đẹp nhất trong cuộc đời tôi. Khi
tôi trở thành một người cha trẻ và được nhìn thấy đứa con của mình lớn lên hàng
ngày thì đó là giai đoạn đẹp nhất trong cuộc đời tôi.
Joe à, và bây
giờ khi tôi đã 79 tuổi, tôi có sức khỏe, tôi cảm thấy cuộc đời vẫn đẹp và điều
đặc biệt là tôi vẫn còn yêu vợ tôi như lúc chúng tôi gặp nhau lần đầu thì đó là
giai đoạn đẹp nhất trong cuộc đời tôi.
Cứ giữ trong em Lòng Tin Yêu
1.Một sáng chủ
nhật .Một cô bé con 3 tuổi .Một chú bé đánh giày và 14 đôi giày .Chú bé chăm
chú đánh từng chiếc .Xi đen,xi nâu,xi đỏ cho những đôi giày da,cả cồn pha loãng
để đánh những đôi giày thể thao .Cô bé con ngồi hết sức chăm chú theo
dõi,nghịch ngợm,chỉ trỏ nào giày của bố,nào giày của mẹ,đôi nào của chị,đôi nào
của chính cô .Cậu bé cũng thích trò chuyên ,hết trả lời câu hỏi giày của anh
đâu cho đến ngày sinh nhật của anh là ngày nào
2.Chú bé ôm
vào lòng những chiếc giày,2 tay kéo tấm giẻ xát mạnh để đánh bóng từng chiếc
một .Này chú bé ơi,mỗi ngày chú ôm vào trong lòng bao nhiêu đôi giày ?Đoi giày
nào của người lương thiện,đôi giầy nào của kẻ thủ ác ?Đôi giày nào của người
lao động,đôi giày nào của kẻ ăn chơi ?Đôi giày nào của người thầy giáo chiều nay
sẽ lên bục giảng ?Đôi giày nào của tên trộm vùă đánh cắp tiền bạc,danh dự và
lương tâm ?Đôi giày nào của bạn sinh viên vừa trở về sau 1 chiến dịch tình
nguyện ?Đôi giày nào của kẻ vừa đi săn,tận diệt những loài trong sách đỏ ?Đôi
giày nào chở những người cao thượng,đôi giày nào chở những kẻ tầm thường ?Đôi
giày nào chở những người dũng cảm,đôi nào chở kẻ ươn hèn ?Đôi nào chở dự án,đôi
nào chở mưu mô ?Đôi giày nào đẹp,đôi giày nào xấu ?Đôi nào mấy chục ngàn
đồng,đôi nào mấy trăm đô ?Đôi nào dính cỏ ở làng,đôi nào vướng bùn đô thị ?Đôi
giày nào vừa về giúp quên em làm giàu ?Đôi giày nào vừa xà xẻo,thắng quả từ
những con đường trên bản cao ?Đôi giày nào của kẻ móc nối tội ác,đôi giày nào
của vị quan toàn nghiêm minh ?
3.Hôm trước
tôi bị trẻ đánh giày lấy mất đôi giày .Hôm qua trong quán cà phê bạn tôi cũng
thất trận trở về với "chiến lợi phẩm "là 1 đôi dép tổ ong .Những mánh
lưới của dân đánh giầy đường phố mà chắc rằng chú bé ti-co-lo nào cũng biết
hoặc đã nghe nói tới .Chú bé nào láo lếu,chú bé nào ngoan ?
4.Em thân mến
!Hằng ngày báo đưa tin chỗ nọ,truyền hình trực tiếp chỗ nọ .Truyền thông mang
đến cho em bao niềm vui,nỗi buồn .Dĩ nhiên là vậy,cuộc sống có rất nhiều tín
hiệu tốt đẹp nhưng cũng ko ít những điều ko lương thiện,ko bình thường .Đó mới
chính là hiện thực muôn màu muôn vẻ của cuộc sống ,à em ko thể ko biết .Biết để
chọn lối đi,biết để phấn đấu cho cho những giá trị lương thiện ngày càng
nhiều,ngày càng mạnh mẽ .Biết để sống vì lí tưởng của những điều tốt đẹp mà bao
thế hệ đã dày công vun đắp .Tuổi của em,đã muộn để gọi là nhóc con và ko còn
sớm để nói chuyện trưởng thành .Đã từ lâu rồi em giã từ ngôi nhà ấm cúng
nhất,ấm đến 37 độ của lòng mẹ .Và tiếp đó,mái ấm gia đình đã nối em với học
đường,rồi nối em với xã hội,và quăng thân vào xã hội .Có nghĩa là khi ta đã
lớn,ta ko thể ko đối mặt với cuộc sống dài rộng,với nắng gió,cũng để rồi từ đó
ta rèn luyện bản lĩnh để ta nên người .
5.Thế thôi
.Cho nên đôi khi em có gặp 1 chút thất vọng ko có nghĩa như thế đã là hoang
mang .Đôi khi em ôm vào lòng điều đáng giận thì ko có nghĩa là đã mất niềm tin
vào con người .Cũng như tôi ,đã nhiều lần bị lấy mất giày nhưng ko vì thế mà e
ngại,mà ko dám giao cho em 14 đôi giày,1 cô gái cưng và một chủ nhật đẹp trời
Mẫu tự "ST"
Tại một vùng
nông thôn nước Mỹ, có hai anh em nhà kia vì quá đói kém, bần cùng đã rủ nhau đi
ăn cắp cừu của nông dân trong vùng. Không may hai anh em bị bắt. Dân trong làng
đưa ra một hình phạt là khắc lên trán tội nhân hai mẫu tự "ST" , có
nghĩa là quân trộm cắp ( viết tắt từ chữ stealer ).
Không chịu nổi
sự nhục nhã này, người anh đã trốn sang một vùng khác sinh sống hòng chôn chặt
dĩ vãng. Thế nhưng anh chẳng bao giờ quên được nỗi nhục nhã mỗi khi ai đó hỏi
anh về ý nghĩa hai chữ "ST" đáng nguyền rủa này.
Còn người em,
anh tự nói với bản thân mình : " Tôi không thể từ bỏ sự tin cẩn của những
người xung quanh và của chính tôi". Thế là anh tiếp tục ở lại xứ sở của
mình. Chẳng mấy chốc anh đã xây dựng cho mình một sự nghiệp cũng như tiếng thơm
là một người nhân hậu. Anh sẵn sàng giúp đỡ người khác với tất cả những gì mình
có thể. Tuy nhiên, cho dẫu thời gian có qua đi, hai mẫu tự "ST" vẫn
còn in dấu trên vầng trán anh.
Ngày kia, có
một người lạ mặt hỏi một cụ già trong làng về ý nghĩa hai mẫu tự này. Cụ già
suy nghĩ rồi trả lời " Tôi không biết rõ lai lịch của hai chữ viết tắt ấy,
nhưng cứ nhìn vào cuộc sống của anh ta, tôi đoán hai chữ đó có nghĩa là người
thánh thiện ( saint )
1 trong 1001 cách để nói mình mến bạn
Làm thế nào để
nói với 1 người con gái mà bạn yêu quí 3 tíếng cần phải nói
Emily và tôi
gặp nhau từ học kì đầu tiên ở trung học. Đó là một cô gái thông minh và hiểu
biết, là chuyên gia trong mọi lĩnh vực, từ thể thao, vi tính, đến vũ trụ hay
kinh doanh... một cô gái kì lạ. Ngay phút đầu tiên nhìn thấy Emily mỉm cười, tôi
đã biết trái tim mình thuộc về cô gái này mãi mãi. Nhưng để nói điều đó ra thật
không dễ chút nào.
Và thế là, tôi dấn thân vào một hành trình của riêng bản thân mình để tìm cho
ra một phong cách độc nhất vô nhị khiến cho cô bạn gái mà tôi phải lòng ngay từ
cái nhìn đầu tiên không thể nói KHÔNG!
Suy nghĩ rất
nhiều, cuối cùng tôi quyết định kết hợp cả hai sở thích lớn nhất của Emlily, cô
ấy có rất nhiều sở thích, là đọc sách (Emily là một con mọt sách thực sự), và
... lợn (loài vật mà cô ấy thích từ khi còn xem Babe - chú heo chăn cừu) Một
lời tỏ tình bằng truyện tranh ? Tôi quyết định sáng tác một truyện tranh trẻ
con kể về câu chuyện của hai chú lợn nhỏ là Hồng và Xoắn, chính là câu chuyện
của Emily và tôi. Tôi hỏi chủ bút báo tường trường tôi, xem cậu có muốn đăng 1
truyện tranh về tình yêu không, với điều kiện là phải hòan toàn bí mật tên tác
giả. Cậu ta okie ngay và còn giới thiệu tôi với 1 cậu học sinh lớp 10. Cậu này
cho tôi xem những bức tranh mà cậu ta đã vẽ. Dễ thương và ngộ nghĩnh kinh
khủng. Vậy là chúng tôi bắt tay vào hợp tác. Tôi bắt đầu viết phần lời và cậu
ấy vẽ minh họa. Tôi viết về 2 chú lợn nhỏ gặp nhau tại phòng vi tính của trường
(giống y chang tôi và Emily) Và chúng kết bạn với nhau, rồi có biêt bao kỉ niệm
vui buồn. Cứ mỗi kì là một kỉ niệm của chúng tôi. Báo ra cứ mỗi tuần 1 kì, và
cả trường xôn xao về một câu chuyện mà tất cả mọi người đều đoán là có thật.
Emily cũng hồi hộp theo dõi truyện tranh dài kì vô danh đó. Cô ấy đã nhận ra
răng đó là câu chuyện của chúng tôi, và một đôi lần dường như đã định hỏi tôi,
nhưng cuối cùng vẫn im lặng.
Ở kì thứ tám,
hai chú lợn tìm thấy nhau trong 1 khung cảnh hoàng hôn siêu lãng mạn"Vào
một buổi chiều thu, Lợn Xoắn muốn nói với Lợn Hồng 1 điều rất quan trọng"
Truyện tranh kết thúc ở đó! hòm thư cảu cậu chủ bút tờ báo tường đầy ắp email
muốn được biết rõ cái kết cục của câu chuyện.
Emily gửi cho tôi 1 email khi lớp chúng tôi có giờ học chung phòng vi tính
"Lợn Xoắn muốn nói điều gì quan trọng với Lợn Hồng vậy?" Tôi bước đến
gần Emily và hỏi"Bạn có thực sự muốn biết không?" Emily gật đầu, và
tôi cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô bạn, nói cái điều mà tôi đã mong ước được
nói từ lâu "MÌNH MẾN BẠN"
Và trả lời tôi
là một nụ cười mà tôi đã phải lòng ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Ai là thằng ngốc
Ở nơi nọ, có một gia đình hạnh phúc, nhưng đén một ngày, người chồng bị bệnh qua đời. Vợ của anh ta nuối tiếc tình cảm ân ái của 2 vợ chồng, trong lòng vô cùng đau xót. Tuy chồng cô đã bị chôn vùi sau nấm mộ, nhưng cô ta vẫn ngày ngày nấu