Cái Cười Của Thánh Nhân Nguyễn Duy Cần

Phần Mười Bảy

Ngũ Liễu Tiên Sinh


     Ông không rơ người ở đâu, tên họ ǵ, bên nhà có trồng năm cây liễu, nhân đó mà đặt tên.

      Ông nhàn tĩnh, ít nói, không ham danh lợi. Tính ham đọc sách, lại không cần thâm cứu chi tiết, mỗi lần hội ư điều ǵ th́ vui vẻ quên ăn. Tính thích rượu, nhưng nhà nghèo, không có được thường. Người thân cận cố cựu biết vậy, có khi bày rượu mời, ông lại uống hết, đến say mới thôi. Say rồi th́ về, không lưu luyến ǵ cả.

      Tường vách tiêu điều, không đủ che mưa nắng, bận áo vải thô vá, bầu giỏ thường trống không mà vẫn vui.

      Ông thường làm ăn để tiêu khiển và tỏ chí ḿnh. Đắc thất không màng, cứ vậy trọn đời.

      Khen rằng: "Kiềm Lâu nói: Không đau đáu lo cảnh nghèo hèn, không vội vàng mưu cảnh giàu sang".

      Lời nói ấy trỏ vào hạng người như này chăng?

      Lời bàn

      Lối văn u mặc của Đào Tiềm nhẹ nhàng hơn của Lưu Linh, nhưng đều cùng một mùi vị hư vô siêu thoát

      Bài văn của Đào Tiềm có nhiều đoạn rất hay... "Ông, không rơ là người ở đâu, tên họ ǵ..." Những ai đă hiểu Thiền, đọc lên sẽ thấy thú vị vô cùng. Trong khi thiên hạ đua nhau t́m cách "lưu danh hậu thế" đánh trống thổi kèn để cho khắp thiên hạ được biết đến cái tên nhỏ bé của ḿnh th́ Đào Tiềm cũng như Bạch Cư Di khởi đầu nói đến một thứ con người "vô danh": Túy Ngâm tiên sinh và Ngũ Liễu tiên sinh

      Đào Tiềm hiểu rất rơ những tâm sự của những con người háo danh trục lợi, họ nói rất hăng, họ nói rất nhiều... nếu không phải v́ háo danh th́ chắc chắn không c̣n cái ǵ thúc đẩy con người ham nói cả. Cho nên Ngũ Liễu tiên sinh là người "ít nói", và dĩ nhiên bởi ông là người "không ham danh lợi". Chỉ có một câu mà nói lên được tất cả nhân quả của cái tṛ hề bản gă (comédie du moi)

      Lối đọc sách của Ngũ Liễu tiên sinh cũng khác đời. Người đời đọc sách th́ đi moi móc từng chữ một, chết trong văn từ chi tiết, lặn hụp trong h́nh thức, chi ly phân tích. Ngũ Liễu tiên sinh đọc sách "không cần thâm cứu chi tiết, mỗi khi hội ư điều ǵ th́ vui vẻ quên ăn". Đọc sách mà được như thế là nhập thầnÔng


      Giàu nghèo bất kể, đắc thất không màng. Ngụ Liễu tiên sinh quả là người cách xa thiên hạ: Một con người Tự Do

      Nếu trong hàng đệ tử Khổng Tử hỏi Ngài về cái con người quái dị này là hạng người thế nào, chắc chắn Khổng Tử sẽ bảo: "Người mà làm ǵ hiểu nổi. Hỏi Hồi, may ra nó mới có thể nói cho mà nghe!

[Phần Trước]     [Phần Kế]